Wednesday, October 23, 2013

Rồi những ngày thong dong cũng kết thúc


Mình đi du học rút cuộc là điều "Sướng thế!" như mọi người nói, hay thật ra là không thế?

Mình xin trả lời là mình sướng lắm. Được tiếp tục đi học, rất sướng. Được học ở châu Âu, nước Ý, rất sướng. Được thay đổi môi trường sống, tự tiêu tiền (bố mẹ cho), tự sắp đặt cuộc sống, dọn dẹp khi thích, ăn khi cần, ngủ khi muốn, rất sướng.

Đến thời điểm này, mọi chuyện vẫn đang sung sướng diễn ra. Nghĩ lại những ngày thong dong ở Urbino, sáng 8h dậy xe đón đi học, trưa 1h về nấu ăn với nhau rồi lăn ra ngủ dài đến tối chong đèn xem phim, quả là sướng mà. Mình cứ tính sẽ phải viết ít nhất là một blog về Urbino và thời gian ở Urbino, mà đến giờ vẫn chưa thực hiện được.

Đổ tại cuộc sống ở đây đang ngày càng vào guồng, càng nhanh hơn thì cũng đúng. Từ những ngày đầu ăn no ngủ kỹ chỉ lo hoàn thành các giấy tờ thủ tục, đến bây giờ hàng ngày đi học, quen thêm bạn mới, bài tập chồng đống cao dần, thì quả là ngày trôi rất nhanh.

Cứ sáng thứ bảy đeo ba lô đi ra chợ mua hoa quả cho cả tuần tiếp là lại bất ngờ vì thời gian sao mà trôi nhanh thế. Cứ hai ngày đầu cắm mặt đi học cả sáng lẫn chiều qua xong là thứ 4 nghỉ ngơi tẹt ra. Thứ 5 thứ 6 chiến đấu nốt với 3 tiết học lèo tèo, về nhà vật lộn với bài tập, thế là hết tuần.

Rồi chả mấy mà guồng cứ quay, cả lũ sẽ đâm nhớ những thong dong ban đầu. Biết là vậy nên mình vẫn gắng sắp xếp. Để thi thoảng lại xách xe ra đường đạp miết mải, hít thở không khí đẫm sương khi mặt trời dần lặn. Để thong thả đi bộ vào trung tâm ăn một cốc sữa chua lâu không động tới, bắt gặp chợ đồ cũ của chủ nhật thứ 3 hàng tháng. Để bếch ghế ra ban công uống một tách trà ấm, trò chuyện lăng nhăng. Để dọn dẹp phòng, tưới cây, lau bếp. Để nấu một món ăn ngon, xem cho hết một tập phim bộ.

Mình mong mình mãi thong dong. Sống vội bị tội!

Formia, 10/2013

Saturday, October 12, 2013

Vừa vừa






"Người buồn đi vòng quanh, đời dài rộng cũ kĩ"

Người buồn vẫn đi vòng quanh, buồn vòng quanh buồn. Thế mà đời đã dài rộng, lại toàn điều cũ kĩ.

Đúng như tác giả nói, chẳng ai là thánh thần, là tiên phật để hiểu được mọi điều trên thế gian này. Vì đôi khi, có những việc diễn ra chẳng có lý do nào cả. Con người nỗ lực biết bao nhiêu cho điều gì đó, bỗng một ngày thấy không còn ý nghĩa nào nữa. Không cảm xúc, không mục đích, không lý do, và cứ thế là hết thôi.

Nhưng đến bây giờ, khi chứng kiến quá nhiều nước mắt, cũng để rơi không ít nước mắt, mình tin là mọi việc trong cuộc đời này đều có lý do của nó, và chuyện gì có xấu nhất rồi cũng qua đi, hoặc ít nhất nó sẽ chuyển đổi thành một dạng khác bất kỳ mà hợp lý hơn.

Đến khi thấy mọi sự đều "vừa vừa" thì ấy là lúc đã đạt được đến level cao cấp của việc sống.


Tùy bút: Sức mạnh của hai tiếng "Đừng đi!" - Phan Ý Yên

Saturday, September 14, 2013

Cười ngu xuẩn nhiều lần trong một ngày



Trước hết phải nói để rõ và nhớ là: Không được để những điều nhỏ nhặt vụn vặt thở dài làm mờ đi những điều vui vẻ đang vây lấy xung quanh!

Bình thường mình hơi sợ sinh nhật. Ôi sao cái ngày nó lại dài và nhàm chán gấp 10 lần những ngày trước đó và 20 lần những ngày sau đó thế? Nghĩ cho cùng thì là do mình hy vọng nhiều để rồi không làm được như mình mong lại đâm ra thất vọng. Chứ ngày sinh nhật chẳng có lỗi gì.

Năm nay mình đã quyết chí làm một sinh nhật khác đi. Tiêu chí hàng đầu là "Làm điều mình thích". Thật may là ngày sinh nhật của mình năm nay thực sự thú vị vì được tựu lại bởi nhiều điều hay nho nhỏ.

Giờ này năm sau, nếu có ai hỏi là "Giờ này năm ngoái mày làm gì?" thì mình sẽ trả lời là: Tao vẫn còn đang cười tủm tỉm vì tất cả những sự kiện nho nhỏ đáng yêu của sinh nhật tròn 23 tuổi! Và dưới đây là một số bằng chứng:

 Tiệc sinh nhật trá hình "đi vào trung tâm chơi" mà các bạn đột ngột bí mật hành động. Có một vài trong số này sẽ rời khỏi đây trong tháng tới. Thật không biết đến lúc nào mới gặp lại.



Dự định ban đầu đi Formia (40 phút bus) chơi qua đêm sụp đổ vì lịch học thay đổi. Nhưng không sập hẳn vì một cú lừa ngoạn mục. Lên bus ngủ, và thức dậy nhảy xuống xe đã đẫm mùi gió biển về chiều. Nằm ngắm hoàng hôn, uống chút vang, ăn chút bánh, chạy một cơn mưa, rồi về nhà. Chỉ biết cười trừ ngu xuẩn.
Trên đường về, nhìn ra cửa kính xe buýt nhòe mưa, mình nhớ mẹ mình đến chết!

Tiệc sinh nhật bí mật và nhỏ mảnh. Thổi đủ 23 cái nến, thấy hết hơi già vãi mứt.


Sáng sớm ra đường, tới gặp và nhận quà sinh nhật từ ông già tốt tính tại văn phòng cư trú. Ông từng chiến đấu tại Việt Nam, đến nay vẫn còn nghĩ về Việt Nam mỗi sáng. Vì những ngày bám riết ngồi viết phong bì như một thứ ký, cốt là để làm cho xong đống thẻ cư trú cho đội nhà, chúng mình bỗng quý mến nhau và thành bạn.


 Hai chị em làm 1 bữa trưa đồ tàu tại quán Hồng Kông mà thực đơn giới thiệu toàn đồ Nhật. Cười ngặt nghẽo nghĩ đến số tiền đã quẹt trong ngày. Quyết 1 tháng tới chỉ ăn rau. Thật vui vì có K.C.

Bánh sinh nhật handmade từ các bạn Thổ Nhĩ Kỳ mình mới chỉ quen 2 tuần, chơi và trò chuyện 2 lần! Thật tình hay hết sức! Chỉ buồn là các bạn sắp đi mất rồi :(
P/S: Chính giữa là chú cá heo ngậm ô mai sấu :))

Bánh gato socola mứt cherry ngon tuyệt. Nến được tuyển chọn đặc biệt cho riêng mình vì hai màu đỏ vàng. Bánh được lưu trữ trong tủ lạnh đến tận hôm nay còn lôi ra ăn sáng.

Còn nhiều điều nho nhỏ khác, cả về vật chất cả về tinh thần mà mình không viết ra đây cho bằng hết. Mình xin hứa sẽ tủm tỉm cười thật lâu trong cái năm tuổi 24 này, vì tất cả những điều nói trên. Mình đã thích đến độ trèo lên giường đi ngủ mà vẫn cười toe ngu xuẩn. Mong đời không tệ với mình, làm mình quên mất niềm rất vui này!



Thursday, August 22, 2013

Khó nói


Ôi chán nhất cũng chỉ đến thế này thôi. Chán ngấy! Chán phát ọe! Chán như ngán ăn một bát dầu ăn không. Ngấy ứ lên đế đỉnh đầu cái vị ngai ngái lợ lợ mỡ me. Không dùng bất kỳ thứ gì khác mà khỏa lấp đi được cái mùi vị chán lên men này!

Mà nếu hỏi là chán gì, thì là chán tất!

Tuesday, August 6, 2013

Far from home: Ms. Miss (Quý cô Lỡ Lạc)


Không phải là đổ tại số má nhưng mình ngày càng tin rằng mình sinh ra với số phận của một kẻ (bỏ) lỡ - (lầm) lạc và (hay) quên – mất (mát).

Cách đây đúng ba tuần, mình “hạ cánh” xuống đất Ý. Sau khi đáp chuyến taxi 100km/h về ga Tiburtina – ga lớn thư hai của Rome, mình vật lộn hỏi han để mua vé xe khách. Tấm vé 36 euro liên tỉnh, sau 5 tiếng chờ nữa sẽ đưa mình về thành phố mà mình học hè trong vòng hơn 1 tháng. Khóa học sẽ diễn ra tại Urbino – một thành phố nằm trên đồi núi cao, y như Đà Lạt của mình.

Trong năm tiếng chờ xe, chúng mình ngồi vạ vật mép tường nơi giao cắt giữa cầu thang cuốn xuống từ đường chính và lối dẫn đến các ga tàu và ga tàu điện ngầm. Ở đây người qua lại vội vã, và đặc biệt là, chẳng có ai ngồi giữa đường giữa chợ như chúng mình. Mà chúng mình ở đây là 3 đứa con gái gồm mình, KC. và Linh với cân nặng lần lượt là 48-43-40 và 8 cái vali, chia bình quân lên đến 50 cân/người.

500m đường để đến được bến đón của xe buýt là quãng đường của nỗ lực, thực tại và bừng tỉnh. Trời Ý hôm đấy nắng ran, hơi nóng hắt vào mắt, làm căng thêm da mặt và môi đã khô vì hơi lạnh trong máy bay và khí hậu khô hanh châu Âu. 3 đứa con gái bé tẹo động viên nhau kéo mỗi tay 1 vali nặng. Quãng đường ngắn mà nghỉ đến 3 lần, lúc đổi tay, lúc đổi vali cho nhau. Nhìn bãi xe giữa trời nắng, hầm hập mùi khói và thuốc lá, người ngồi người đứng, vài cặp đôi tiễn nhau lưu luyến, ba đứa vẫn ngỡ như mình chưa đến Ý.

4 giờ chiều, xe buýt chạy đúng giờ. Sau 4 tiếng đường ngoại ô rồi lên đường đồi ngoằn nghèo, mình ngủ thẳng cánh. Đến khi tới cách bến cần xuống 3-4 bến đỗ, 3 đứa nhỏm dậy ngóng. 8 giờ kém 10, xe đỗ tại Urbino. Lái xe lanh lẹ xuống xe, xếp 8 kiện hành lý của 3 đứa gọn xuống vỉa hè. Mình lao xuống xe theo, ngỡ ngàng nhìn thành phố già với toàn bộ tường nhà, tường thành xây bằng gạch mộc. Ngó quanh quất, tuyệt nhiên không có bóng dáng người Việt nhỏ bé nào đón chúng mình như đã hẹn.

8 giờ 37 phút, tại Pesaro – cách xa Urbino, thành phố mình cần đến gần 30km, mình lí nhí giải thích với lái xe chuyện đã nhầm lẫn mà khăng khăng đòi đi tiếp đến bến đỗ cuối cùng. Sau lưng là 2 đứa em bé xíu mệt phờ tựa lưng ngồi nghỉ bên 8 kiện hành lý to oạch. Chú lái xe sau phút nản lòng với 3 con bò lạc, nắm được tình hình, đồng ý cho mình mượn điện thoại để gọi cho NO đang đợi 3 chị ở Urbino.

9 giờ 17 phút, 3 con bò lạc Việt Nam gặp thêm một chú bò lạc Ireland cũng loay hoay tìm cách đi về trường học vì đã lỡ mất chuyến buýt cuối cùng. Trời tắt sáng hẳn, chuyển về xanh thẫm. Hàng đèn dọc vỉa hè bên ngoài hàng rào vào ga lớn Pesaro chiếu sáng của một khoảng rộng. Cả lũ, 4 con bò lạc mời nhau khay bánh quy ăn đường, mừng sinh nhật 22 tuổi của KC. Vừa ăn, cả lũ vừa chờ xe của trường trên đường từ Urbino xuống tận Pesaro đón 3 sinh viên ngớ ngẩn.

(Còn tiếp)



Friday, June 14, 2013

Niềm vui chôn giấu


Mình tin là ai cũng có một "điểm sướng". Với mình, điểm sướng là hạng mục ứng với riêng từng cá nhân, mà một khi đã động vào rồi thì sướng âm ỉ, sướng rụng rời, vui tưng bừng, vui dai dẳng. Ví dụ với chị Nguyễn P.M thì là vạch lộ trình và thế là đi, với Phạm H.T thì đích thị là nhảy múa, với G.Bush thì là phát biểu và hứa hay với các "anh hùng bàn phím" thì là bình luận khắp nơi mọi chốn...

Với mình thì là chuyện nấu nướng.

Dính đến cái sự nấu nướng có nhiều lý do. Có người đơn thuần là vì cần ăn, mà cần ăn thì phải nấu. Có người là do công việc của họ. Có người lại coi đó là đam mê, là sự nghiên cứu, tìm tòi, sắp đặt. Mình thì e là không chăm nấu đến thế, vì có Mẹ vĩ đại nấu cho ăn suốt, lại toàn món ngon! Mình cũng muốn nhưng vẫn chưa dám liều đưa chân vào nghề đầu bếp. Sách học cấp III mình còn chẳng đọc hết huống gì là tìm tòi nghiên cứu các nguyên liệu, công thức nấu ăn. Mình không phải vậy đâu à!

Mình thích cái sự nấu nướng, là vì cứ hễ nhìn vào là thấy sướng.

Đọc các chị blogger viết về nấu nướng, bánh trái, cách làm các món ăn, từ Tây về Ta, từ Bắc Việt đến Nam Việt, là nước miếng ứa ra. Đơn cử như mình vừa đọc cách làm cơm tấm sườn bì, giờ thèm bá cháy mà không biết làm sao. Mình nhớ cái vị nước mắm nhạt ngòn ngọt chan cơm, vị sườn xém, vị bì dai giòn thơm. Ôi haiz!

Thèm thuồng đủ độ rồi lại tìm công thức làm những món mình muốn. Cái cảm giác ghi chép kỹ lại một công thức, rồi hí hửng đi mua nguyên liệu về tỉ mẩn làm, tất thảy đều sướng cả! Có lúc mình làm ra món ăn cũng ngon, có lúc thì là bánh bao nâu ỉn cứng quèo. Nhưng thành quả chỉ là một phần thôi, cái quá trình sung sướng nó đã vớt lại hết cả rồi.

Tại thế mà mình tính sẽ làm blog về đồ ăn Ý và đồ ăn Việt mà mình nấu tại Ý đó.

Có những món mà mình nghĩ sẽ học để nấu khi ở xa nhà, khi không có Mẹ vĩ đại ở cạnh. Danh sách sẽ tiếp tục được cập nhật, có thể bằng blog đồ ăn mới của mình hihi.

(Nói trước bước không qua, nhưng ý tưởng và mong muốn thì cứ phải ghi lại haha)

Canh cá lóc - Canh cá nấu chua kiểu miền Nam
Cơm tấm sườn bì
Bánh chuối hấp (tính làm luôn sáng mai ((: )
Cá kho tộ
Thịt kho tàu với trứng lòng đào (mẹ làm quá ngon sao con làm nổi T_T)
Sốt Ragù (loạt sốt nổi tiếng đất nước Ý, làm hao tổn bao giấy mực của thế giới)
Bún riêu cua
Quẩy
Bò sốt vang
...

Điểm sướng nó rung lên dữ dội. Mai đành làm bánh chuối hấp cho thỏa nỗi nhớ Sài Gòn i-)





Wednesday, June 12, 2013

Nhăng cuội rối rắm


Độ hai tuần trở lại đây mình CHẢ CÓ CÁI VIỆC GÌ cụ thể mà làm. Vậy mà thế quái nào cứ vèo cái lại hết một ngày, mà tịnh không thấy yên thân. Kiểu như là KHỒNG LÀM GÌ nhưng mà cũng chả thấy ngủ được thêm, giải trí được thêm, vui vẻ sung sướng được thêm!

Hàng ngày, việc của mình cứ lắt nhắt thôi. Như là sáng thì đi ngân hàng làm tài khoản, rồi đi mua vài thứ đồ linh tinh cộng vào cũng hết nhiều gớm, rồi ăn được bữa trưa thì lại lao về đi chuyển đồ hộ mẹ, rồi trưa về mới lăn ra nhắm mắt được 10 phút lại dậy đi tập múa.

Chuyện là mình sắp ra đi, và mình đang tập múa cho cơ quan mẹ mình nhân hội thi Cán bộ phụ nữ giỏi. Hừm. Thật hay vì lại có cả hội thi như vậy. Phụ nữ vừa nấu cơm cho chồng, giặt giũ phơi phóng cho con, ở cơ quan vẫn làm việc, tốt với đồng nghiệp, chan hòa với sếp, và lại còn tập luyện để đi thi Hội thi toàn ngành. Quá là phụ nữ!

Quay lại chuyện túi bụi. Sau 2 ngày thứ 7, chủ nhật chơi tẹt ga, đến hôm qua, hôm nay thì mình mỏi chán toàn thân. Mỏi vì múa ở sân khấu, chán vì múa ở đời. Đa-di-năng không phải là khả năng gì đáng tự hào mà ông trời lỡ ban cho phụ nữ.

Đếm ngược ra thì chẳng còn là bao, thôi thì mình cứ hết mình với ai cần mình. Ai không cần thì mình không cố :) (viết câu này thực ra là mình buồn). Việc thì lặt vặt, mà thấy việc nào cũng cần, chẳng biết ưu tiên sao, trong khi người thì rã ra rồi. Thôi thì việc vặt, cứ từ tốn, từng việc rồi cũng xong. Giờ phải tính xem nên làm gì trước nên làm gì sau cái đã!

Hoàn toàn rối rắm i-) Như là biết mình sắp chết nên cứ muốn làm cho hết mọi sự, vậy mà khó vãi.


Sunday, June 9, 2013

Vĩnh biệt mùa hè


Có những nỗi buồn làm người khô như ngói, cần tưới tắm cho ẩm ướt lại thường xuyên. Nghĩ bằng cách của người khác và nghĩ khác bằng cách của mình là liều nước cho trái buồn.

Có những nơi, dần sẽ không dành cho mình nữa. Rồi ai cũng phải lớn lên, vì những vấp váp, có thể sẽ không bao giờ quên được, như một lỗi lầm hoặc như một nỗi dấm dứt, đều vậy cả. Cho dù thế nào, ngay lúc mọi sự diễn ra, cũng chỉ muốn tung hê tất cả. Sau này nhìn lại, mới nhận ra quãng đường mình đã đi qua thật dài. Dần nghiệm ra cách cảm thông và suy nghĩ trên lập trường của người khác.

Mong cho đến lúc đó. Vĩnh biệt mùa hè. Chỉ mong những hè năm sau vẫn còn nghĩ đến nhau.

Vĩnh Biệt Mùa Hè - Album của Nguyễn Đình Thanh Tâm

Saturday, June 8, 2013

Đường về


Kỷ niệm chỉ dành cho những ai tận tâm với thời gian.

Mình may quá, xỉa răng đến giờ đọng lại đầu gần hết là chuyện vui. Những chuyện buồn rồi lu mờ như một hơi thở, hừm.

Mình phải viết ra như này vì hai lý do.

Số 1 là vì, mình đi chưa xa, gặp gỡ cũng chỉ vài trăm người (tính theo lượng facebook đã cô đọng đến từng giọt), nhưng nói bao câu chuyện, vui bao nhiêu chầu, rồi cũng về với những con người xa xưa nhất. Có những người bạn đã thành "Đội". Tính cách thậm chí là khác xa nhau, nhưng dường như cả đội có một điểm buộc nút, rồi từ đó mỗi đứa một sợi tỏa về các hướng khác nhau, đến những chân trời khác nhau.

Những người bạn mà ta tin cậy, dù có thể không hiểu hết họ; ta dựa dẫm, dù ta có thể tự làm; ta phơi bày, dù ta tự đánh giá; ta cho qua, dù ta chẳng mảy may cất lời. Ôi cái nghi ngờ của xã hội, một khi đã vận vào người thì khó lòng ta tìm được ai làm bạn. Cái "trong sáng vô ngần" của thuở còn thơ lại thành ra thứ ô mai giun không sao tẩy nổi vị chua ngọt ra khỏi trí não. Bạn lạc lõng ở đâu đó, nhưng bạn không lạc trong nơi nương náu của mình.

Số 2 là đời nham nhở quá. Lúc này mình đang tí nữa là biết cóc ngồi ở đâu. Có điều, đôi khi phải hít đáy mới biết đường mà trèo lên. Buồn thương đến thế là cùng thôi chứ mấy. Sau có buồn hơn cũng quên mất là so với cái buồn nào rồi. Nếu không tận tâm gì với thời, thì (không) gian cũng thế mà trôi tuột mất thôi.

Thôi thì thôi thì...




Wednesday, May 29, 2013

AQ sao cho vừa đủ


Sẽ không ai vừa lòng với cuộc sống của mình. Đùi béo quá, phải tập thêm 30 phút mỗi ngày cho thon. Sếp kém quá, nên tìm một sếp khác đáng để lãnh đạo mình hơn. Tóc phai màu, gắng chụp thêm mấy tấm ảnh lấy chút tiền nhuộm lại. Công ty chậm trả lương, mình sẽ đổi việc.

Đúng như là mọi điều, từ giản dị đến tầm cỡ, luôn có hai mặt: tích cực và tiêu cực. Mỗi điều không hài lòng với bản thân là một điều nhắc nhở ta phải cố gắng hơn nữa để đạt được kết quả tốt hơn. Nhưng biết bao nhiêu là đủ? Chẳng bao giờ là đủ.

Chị KL nói: "Mấy đứa tụi em, vừa đáng yêu lại vừa giỏi giang, nhưng lại không kênh kiệu khó gần. Cứ nhìn các em, chị lại thấy ngưỡng mộ". Thật hay hay, vì chính bản thân mình lại đi nhìn nhiều bạn đáng yêu và giỏi giang khác nữa mà ngưỡng mộ. Vậy đâu mới là chuẩn? Đâu mới là mức xứng đáng được ngưỡng mộ? Chẳng có!

Năm lớp 9, bên thềm ôn thi tốt nghiệp cấp II, mình với bố mẹ mình đã có một trận cãi nhau tơi bời về lực học của mình. Mình dùng mọi lời lẽ để chứng minh: Con không giỏi như bố mẹ nghĩ, bố mẹ đừng kỳ vọng gì ở con, con không cố được đâu. Trong khi bố mẹ vẫn một mực nói: Con đủ khả năng, bố mẹ tin như vậy, chỉ là con chưa gắng sức làm thôi.

Có lẽ cái tuổi mười bốn mười lăm nó ương bướng, thành ra mới khôn dại mà minh chứng cho sự thiếu cố gắng của mình. Nhưng nghĩ sâu xa, âu cũng có cái lý. Cái gọi là Chuẩn, không phải do xã hội đặt ra nữa rồi, mà do chính bản thân tự đề ra mà thôi. Nếu lực học của mình xứng đáng với điểm 7, cố thêm cũng chỉ lên 7.2, thì đó đích thị là Chuẩn của mình rồi. Cái thay đổi được, không phải là lực học, mà là khả năng cố gắng. Cái đó lại được vun xới nhờ sự tự cố gắng và sự động viên của những người xung quanh, đặc biệt thêm nữa là ảnh hưởng từ sự chăm chỉ nỗ lực của các bạn khác.

Còn biết xấu hổ, còn biết mình kém là còn biết cố gắng. Miễn sao cố hết mực có thể cố rồi, thì kết quả chính là Chuẩn. Còn một khi đã là Chuẩn, thì khỏi phải mang so với người khác. Mỗi người một khác, không thì đã không gọi là "người khác", nên khỏi phải bận tâm đi! Hài lòng với Chuẩn của mình, Chuẩn do chính mình LÀM ra, đó mới là Chuẩn (haha).

Mình tin là đời này còn ối chuyện chẳng thể thay đổi được. Chẳng nói xa xôi, cứ việc của mình, cố gắng nhiều rồi thì hài lòng với kết quả đạt được mà thôi. Lấy được vợ xấu đôi khi không phải là kém hơn thằng bạn cũ đâu, có khi lại là cưới được một người vợ biết chi tiêu, ăn đứt 5 lần vợ người ta tiêu sài hoang phí!

Quan trọng vẫn là mình nghĩ thế nào. Rồi sẽ tiết kiệm được thời gian tiếc nuối, mà làm được nhiều việc khác tốt đẹp lên. Hạnh phúc là từ sự biết hài lòng (AQ) mà ra thôi! Hãy làm gì mình thích, và biết cách hài lòng với nó!






Monday, May 27, 2013

I won't give up


Khi anh cần một khoảng lặng
để tìm lại hướng đi cho mình
Em sẽ kiên nhẫn chờ đợi
để được thấy điều anh tìm ra

Em không muốn là người ra đi một cách dễ dàng
Em muốn ở lại và làm mọi việc khác đi

(Bởi vậy mà) em sẽ không từ bỏ.


And when you're needing your space
To do some navigating
I'll be here patiently waiting
To see what you find

I don't wanna be someone who walks away so easily
I'm here to stay and make the difference that I can make

I wont give up on us


Friday, May 17, 2013

Khuất mắt trông coi

Ôi tổ sư, có những ngày mà một cuộc chuyện nhiều ẩn ý sâu xa làm tan nát hết cả mát trời. Đúng là cái gì càng hiểu rõ thì càng tìm ra nhiều nhiễu nhương. Cũng chẳng phải đâu xa. Học cách để yêu thương nhau cũng khó quá mà. Nhà người ta có khó vậy không? Có khi chỉ mong mình chẳng thuộc cái nhà nào sất.



Thursday, May 2, 2013

Bạn đi bạn đến bạn ở lại


Mùa hè lại đến. Bắt đầu bằng hàng loạt mưa rào không biết có tích đủ nước cho mùa cắt điện này không. Mình chỉ tự hỏi, như nhiều lần tự hỏi khác, sao một năm trôi qua quá ư là nhanh?

Một năm 12 tháng mà có không biết bao nhiêu câu chuyện. Xấu xa có, tốt đẹp cũng có. Buồn bực có mà hạnh phúc cũng có. Đau đớn trần trụi có mà vui vẻ đỉnh cao cũng có. Đặc biệt là đã có biết bao người xung quanh, đến có và đi cũng có, có những người vương lại khá lâu.

Trẻ con tin vào siêu nhân với khả năng siêu nhiên, tin vào tiên răng cho những việc làm tốt, tin vào bố mẹ chúng. Còn người lớn, càng lớn bao nhiên, xã hội lại càng trần trụi bấy nhiêu. Đến một lúc mình nhận ra không có mấy người là thân, là bạn thực quanh mình, để mà tin tưởng.

Càng tiếp xúc, quen biết nhiều người, mình càng thấm thía bài học tự thân: những đánh giá sơ bộ về một người, thông qua cảm giác cá nhân ban đầu và những lời thu nhặt được, không đời nào chính xác nếu ta không lao vào một mối quan hệ nhất định với họ.

Có người mình muốn chơi mà họ không muốn chơi với mình. Có thể họ sợ mình, hoặc khinh mình, hoặc ghét mình, hoặc đơn giản là thấy không hợp để nói chuyện. Có người muốn chơi với mình nhưng mình lại không muốn chơi lại. Mình giữ khoảng cách và ậm ừ cho xong, mặc cho một mối quan hệ không xuất phát từ hai phía sẽ lụi tàn theo thời gian và mức chịu đựng của đối phương.

Đến khi chơi rồi mới biết có bao người ban đầu tưởng là hay, sau lại hóa ra hèn mọn, nhỏ nhen, ích kỷ và rỗng tếch. Trong khi đó, vài ba người ban đầu ta dè dặt, thậm chí miệt thị, lại hóa bạn bè chí cốt, vui vẻ vô tư, thiện tâm và nhiệt tình.

Mình không giữ nổi niềm tin rằng ở đời, cho đi bao nhiêu, nhận lại bấy nhiêu nữa rồi. Đời bất công bỏ mẹ. Và cũng gian truân. Khi người ta gặp khó khăn, họ cũng chẳng còn tâm trí mà tốt với mình. Đơn giản là cứ trong một quãng thời gian, mình tìm được những người bạn thiện tâm, và vô tư đối xử lương thiện với họ. Vậy là tốt đẹp rồi, bất kể họ có cần mình hay không.

Bạn bè là điều gì đó thực rất quý. Vừa làm bố mẹ, anh chị em mà vừa làm bạn được thì tuyệt đỉnh. Vừa làm vợ làm chồng, làm người yêu mà cũng là bạn được thì quá hay. Mà bạn là bạn thiện, ác ý thì làm người dưng chứ bạn cái nỗi gì. Ai đã ác ý với mình, mình xin không giả vờ quan tâm hay tỏ vẻ thiện chí gì nữa, hừm.

Còn lại, mình chỉ mong các bạn mình được vui vẻ và hạnh phúc, vượt qua gian khó thấy lấp ló niềm tin. Ai mình đã coi là BẠN, mình sẽ dốc sức, vậy thôi.

Tuyệt


1 Có con sinh đôi thì tuyệt

2 Học giỏi thì tuyệt

3 Nhiều tiền mà không bất nhân thì tuyệt

4 Biết ít người xấu đi thì tuyệt

5 Chịp, đời vẫn là đời, người thế này người thế kia, sự thế này sự thế kia. Cứ sống vậy thôi, thẳng tưng là tốt rồi.


Friday, April 19, 2013

Câu chuyện đi học


Mình xin được thề là nên đi học. Nếu có tiền và có thời gian thì xin hãy đi học những thứ mà mình thích ngay khi muốn/có hứng/thấy có lợi hoặc (cùng lắm là) ngay khi cần. Vì học thì luôn luôn có lợi.

Cuộc đời mình hay bị xô đẩy kiểu rất ngu xuẩn. Vì tâm lý một cuộc tình tan vỡ, hoặc vì cái công việc mình đang làm nó không cho mình quyền được sắp xếp thời gian hay vì khỉ gì nữa, mình đã không thể học ngay Ielts từ năm ngoái. Cũng là thuận theo thuyết cánh bướm thôi, năm nay mình mới học. Việc học Ielts lại làm ảnh hưởng đến việc học những thứ khác nhưng mà thôi, được học, học được là tốt rồi.

Mình học ở một trung tâm tiếng Anh khá có tiếng và phổ biến. Không với mục đích marketing hộ trung tâm nên mình giấu tên, cộng với là mình sẽ chỉ kể ra sau đây vài mẩu chuyện nhỏ.

Lớp học thì luôn có bánh gạo và bánh xốp cho học viên ăn vui mồm vào giờ nghỉ giải lao. Cứ đến giờ giải lao, mở cửa lớp ra đã thấy 2 gói bánh đặt trên ghế trước cửa, kỳ diệu như là Giáng sinh zậy đó, cứ vậy là rinh vô chia nhau cùng ăn vui vẻ. Nhưng ôi chuyện nằm ở cái bánh xốp. Mình mê đắm nó. Chỉ là bánh xốp của Hải Hà thôi, hãng bánh kẹo giá siêu rẻ ấy. Thời đầu chúng mình hay bất ngờ nhận được bánh xốp vị socola. Mình tin rằng thế là quá sướng rồi, vì mình rất thích socola. Với cả ăn bánh đó, mình nghĩ đến bánh xốp bọc socola của Thái mà ngày xưa khi đi học mẫu giáo và lớp 1 hay được phát ăn bữa chiều. Ôi mình đã bẽn lẽn từ chối bánh gạo và xin thêm bánh xốp hàng ngày. Thế nhưng sau đấy lớp lại có cả bánh cam và dâu và cốm và khoai môn, ôi thôi đủ vị! Ấy thế là từ đó mình đắm chìm trong bánh xốp. Mỗi buổi học là một niềm vui thú chờ đợi xem món bánh bất ngờ sẽ có vị gì, cho dù là khi về nhà mình cũng tự mua lấy để ăn rồi lol!

Thêm một chi tiết hay nữa, đó chính là học viên trong lớp mà mình thấy thú vị nhất hihi. Đó là một chị như học sinh cấp III mà thực ra là 27 tuổi rồi ấy!!!! Chỉ ăn mặc tomboy này, đa phần là sơ-mi kẻ ca-rô với quần bò dáng xuông, đi kèm là giầy thể thao kiểu sao Hàn hay đi. Chỉ đeo kính Nobita to oành và cắt tóc ngắn. Trong lớp thì chỉ chuyên gia cười cùng mình mấy câu nói đùa của thầy dạy Speaking. Chỉ có MỖI MÌNH chỉ cười thôi, mọi người xung quanh hoặc là không hiểu, hoặc là (mình nghiêng về phương án này hơn) các bạn không có khiếu hài hước huhu. Vậy mình như là tìm được soulmate đó hihi. Cuối mỗi buổi học, có người nhà, như là mẹ ấy, đến đón chỉ về. Vào bữa một đứa đợi mẹ, một đứa đợi xe ôm, mình mới hay là chỉ không biết đi xe máy, chỉ mới từ Hàn du học về và thông thạo tiếng Hàn nhoay nhoáy. Chỉ đang xin việc vào một công ty Hàn Quốc ở VN và thi Ielts để chuẩn bị apply đi du học Anh. Thế đó, soulmate thường tiến đến gần nhau hihi. Chuyện quan trọng là, mình đã KHÔNG NGỪNG gọi chỉ là EM trong suốt vài ba tuần lễ liền, cho đến ngày đợi xe mẹ và xe ôm ở đầu ngõ! Hừm. Ôi Soulmate!

Thôi tạm ngưng tại đây. Mình tính viết tiếp về lớp tiếng Ý, nhưng xin hẹn ở 1 entry nào đó khác. Dưới đây là ảnh loại bánh xốp ưa thích của mình.



Wednesday, April 17, 2013

Tâm phục khẩu phục


Hòa chung sự đúng đắn trong đúc kết của tất thảy các câu thành ngữ tục ngữ (trừ những câu đã biến đổi theo khí hậu và sát thủ đầu bưng mủ), câu "Gieo nhân nào gặt quả nấy" đã làm mình khuất phục hoàn toàn. Hừm.

Nói đơn giản lại là từ nay mình xin hứa sẽ không chê các bạn dốt, không miệt thị những bạn khác mình và không suy nghĩ ác về người khác. Vì mình KHÔNG MUỐN người khác làm vậy với mình. Mọi thứ sẽ nằm trong im lặng.

Ngoài ra, có những điều, một khi đã không nói ra thì cũng đừng ấm ức vì ai đó đã không (tự hiểu) biết điều đó. Rút ra từ kinh nghiệm bản thân, nếu không hiểu hay cố  tình làm ngược lại điều này thì chỉ tổ vác ê chề về mà thôi. Keep silent and tự vui mừn(g).

Cuối cùng, không ăn sữa chua cùng quýt, như là không uống mật ong với sữa vậy đó. Điều tối thiểu của sự ăn mà mình mới biết hôm nay. Ọc ọc. Cái bụng. Ọc ạch.

Monday, April 8, 2013

In short,


1 điều. Tháng Tư luôn được ưu ái hơn trong năm và trong tâm trí. Ập đến rất từ tốn nhưng lại day dứt ghê luôn. Kiểu như là chỉ kịp nhận ra là nó đã đến khi hoa loa kèn bỗng xanh khắp phố, và trời bắt đầu đổ nóng, ve bắt đầu kêu, quần dài chuyển cả thành cộc và những cuộc chia li hiện ra rõ mồn một trước mắt như chỉ trực lúc ta chớp mắt là sẽ ụp xuống.

2 điều. Royal City xây nhanh chóng mặt. Sự nhanh đấy trước đây không hề gì vì hàng rào bao kín mít và những tòa nhà thô ráp xám xì cứ nằm lầm lì một chỗ, xung quanh là những cần cẩu cao to ngút ngàn. Chỉ đến khi hàng poster ghi ngày khai trương 26/7/2014 được gỡ bỏ, những đường lối sáng sạch, những bức tượng rất thơ mộng hiện ra, hàng cây trồng đã lên màu xanh mướt, thì sự tình trở nên rất khác. Như là một ngày đi qua thấy khu xây dựng ấy thêm hoàn thiện, là một nỗi buồn lo lại tăng lên.

3 điều. Rút cuộc thì Tết cũng mang một điều kỳ diệu nào đó. Bởi vì những điều không tồn tại sát sườn. Những áo xanh phai màu và mũ công nhân tróc sơn được thay bằng những bộ quần áo tươm tất hơn, đôi giày bata nhuốm bụi cũng được thay bằng đôi giày da đen không bóng lộn nhưng cũng chỉn chu. Những khẩu trang, găng tay, nón lá đạp đều vòng bánh xe chở những xe đầy hoa khắp phố phường Hà Nội cũng được gỡ bỏ. Những đứa trẻ con xa bố mẹ hàng ngày vì thế mà mong Tết nhiều hơn chúng ta.

4 điều. Mình luôn tin người ở lại luôn là người đau buồn hơn. Một chuyến đi mở ra trước mắt là hàng trăm những điều mới mẻ, như một cuộc phiêu lưu mới, tìm tòi mới, tất nhiên, rất lôi cuốn. Điều đó làm gia tăng nỗi buồn của người ở lại. Bởi vì vậy, mình sẽ cố gắng để có một chuyến đi có giá, xứng đáng với những gì phải đánh đổi vì nó.

5 điều. Rồi ai cũng sẽ muốn về gần bên nhau. Nếu ai chưa muốn, chỉ là do chưa có ai để họ thực sự muốn về gần.

Hương Ngô Luộc - 17/12/2012


Thursday, April 4, 2013

Xe ôm


Trưa nay tan học mình đi xe ôm về nhà. Đường về mất 40 nghìn, không xa lắm, nhưng mình nghĩ ngợi rất lung.

Mình thích hành nghề xe ôm. Chạy xe ôm sẽ là một trong những nghề mình viết vào danh mục "Nghề nghiệp em muốn làm trong tương lai".

Mình rất thạo đường. Ai chơi với mình đều sẽ biết mình giỏi đường. Đôi khi chính mình cũng không hiểu vì sao mình lại giỏi đường đến thế. Chả biết đường từ đâu cứ chui vào đầu. Tên phố có thể không nhớ chính xác, nhưng vị trí, lối dẫn đến đó thì nhớ rõ lắm. Tất nhiên mình cũng không phải thần đồng, đôi lần mình cũng quên đường. May thay trời lại cho mình trí thông minh không gian (trí thông minh duy nhất mình nghĩ mình có được từ tạo hóa lol), nên mình định hướng rất nhanh và lần mò rất giỏi. Rồi ắt sẽ ra! Từ đó mình lại biết thêm nhiều đường, mình rất mê đường.

Mình thích gợi chuyện và nghe kể chuyện. Nếu là một người chạy xe ôm, mình sẽ bắt chuyện với khách những ngày vui vẻ, nắng đẹp. Vào những ngày mưa, mình sẽ chia sẻ một nỗi tâm sự. Dù từ tận đáy lòng hay khơi khơi ở phổi thôi cũng được, miễn là tâm sự đó chân thành. Biết đâu tâm sự của mình lại đồng diệu với người đi xe, họ sẽ trả thêm chút tiền bo (như ĐHS hay làm với các anh taxi biết nói chuyện), hoặc chí ít cũng hài lòng với chuyến đi và số tiền mà họ bỏ ra trả mình. Thêm vài câu nói không mất ai, khắc chỉ được lợi. Trừ khi gặp khách hàng chỉ thích lặng im, mình sẽ im lăng, tất nhiên.

Cuối cùng, mình là con gái. Chạy xe ôm mà lại là con gái, mình thấy rất oách. Số lượng người chạy xe ôm là nữ rất ít nên mình sẽ giúp các chị em yên tâm hơn khi đi xe ôm. Số điện thoại của mình được ghi lên card phát tận tay các bạn nữ. Ai cần là mình tới liền. Nghĩ tới đây, nếu mình đứng phố, mình sẽ treo biển XE ÔM đàng hoàng để không bị ai nhầm tưởng là mình đang đợi bạn, rồi họ lờ mình đi và bắt xe của chú xe ôm đen xỉn răng hô đứng cạnh mình.

Dù gì đi chăng nữa, đó cũng là một nghề lương thiện và phù hợp với cá tính, sở thích cũng như khả năng của mình. Thiệt ưng!


Monday, April 1, 2013

Con gái hứa với Ba... (st)


Con yêu dấu…

“Em không thể sống nếu thiếu Anh”
Là câu Ba không muốn nghe từ Con Gái
Tình yêu không là điều gì sai trái
Chỉ vì Con tìm chưa đúng nửa mà thôi
“Em không thể sống nếu thiếu Anh”
Là câu Ba không muốn nghe từ Con Gái
Dù cho Hắn có là con người vĩ đại
Có đáng thế không, Con Gái của Ba à?
“Em không thể sống nếu thiếu Anh”
Là câu Ba không muốn nghe từ Con Gái
Dù Con thấy tâm hồn mình trống trải,
Cũng đừng quên rằng Con vẫn có 1 nơi…

Ba không thể cùng Con đi suốt cuộc đời
Cũng không bên Con mỗi khi khó nhọc
Chỉ một điều Ba mong Con không học
Là cái câu Ba chẳng muốn nghe.

Đừng bắt Ba tìm giúp một nửa của mình
Vì Con biết đó là điều phi lý
Con hãy làm theo con tim và lý trí
Giữa biển người, đừng vội nhé Con yêu.’


Ba yêu dấu…

Con hứa…

Một bờ vai vừa đủ để gục đầu
Một ánh mắt hiểu điều Con không nói
Một giọng trầm không bao giờ khiến tim Con đau nhói
Hay chỉ là sự im lặng thấu tận lòng Con

Một người bình thường biết tôn trọng Con
Và cũng đáng để cho Con tôn trọng
Không cần nói nhiều để khiến Con hy vọng
Chỉ cần làm vừa đủ để Con tin

Một người bình thường không quá thông minh
Đôi khi chịu cho Con nâng mình lên chút xíu
Đủ tinh ý để biết khi Con nũng nịu
Nói những điều vô lý cũng nhường Con
Một người bình thường có những tật xấu con con
Để có cái cho Con quan tâm nhắc nhở
Trong mỗi bước đời có điều gì trắc trở
Luôn muốn Con là người biết đầu tiên

Một người bình thường không có quá nhiều tiền
Để Con không thấy mình như thân tầm gửi
Người không bao giờ khiến Con phải tức tưởi
Vì cái cười nhếch mép khẽ thoáng qua

Một người bình thường nhưng biết lo xa
Không để Ba phải bận tâm về Con gái
Biết phân biệt đâu là điều phải trái
Biết khiêm nhường, từ tốn để vươn lên.

Một người bình thường đủ để nhấc Con lên
Như thuở còn thơ Ba hay làm thế
Đủ kiên nhẫn ngồi nghe Con kể lể
Dù thế nào cũng không ngắt lời Con.

Một người bình thường đủ để thay đổi Con
Chín chắn hơn và biết nghĩ về người khác
Biết cảm thông và sẽ chung lòng gánh vác
Những chông chênh, nghịch cảnh trong đời…

Liệu Con có đòi hỏi những điều quá xa vời
Để mỏi mắt cả đời không tìm thấy?
Để Ba đêm đêm trở mình lo ngay ngáy
Con gái mình, một mái đầu xanh…

“Em không thể sống nếu thiếu anh”
Là câu mà Con sẽ không bao giờ nói
Người ta cười, cho lời Con như sương khói
Nhưng đó là lời hứa… của Con gái với Ba.
......


Thursday, March 28, 2013

Đi Bà Rịa Vũng Tàu về


Đến hôm nay là sau tận 2 ngày rồi mà mình vẫn chưa hoàn hồn. Cơ bụng vẫn còn đau, do chơi các thể loại (gồm 2) trò chơi mạo hiểm ở khu du lịch Hồ Mây. Người vẫn lâng lâng như ngồi trên bus, trên taxi, trên máy bay và... trên xe đạp điện. Đầu óc vẫn ngất ngư tưởng như thiếu một nghìn năm ngủ. Ôi chao là buồn ngủ. Đi học buồn ngủ đã đành, lái xe cũng buồn ngủ tuốt huhu.

Cuối cùng, và không kém vần nghiêm trọng, đó là tâm hồn mình vẫn chưa quay lại được với thực tại hihi. Chuyện là, ai cũng biết đấy, ngột ngạt ở đâu là lại muốn chạy đi chỗ khác để sướng. Chúng mình cũng vậy. Một chuyến đi cho 5 con người không biết đến bao giờ mới có chuyến đi chơi xa lần thứ hai. PZ xa xứ nhớ nhà da diết bỗng có 4 bạn tới thăm. 4 đứa còn lại cũng vất vưởng. TP chuẩn bị nghỉ việc, sung sướng rụng rời mà đi chơi. Các cuộc điện thoại sale và suy nghĩ về am cầu thần ở tầng 11 tăng thêm quyết tâm đi một chuyến "cho đỡ buồn" của LV. Riêng ST, quá kiệm lời nên mình thiết nghĩ, vì "thời sự quá thối" mà bỏ xứ vào tận Vũng Tàu giải khuây. Và mình đây. Đầy sự. Nên là ra đi hihi.

Thật tình, lâu lâu mới được nói ba hoa thoải mái thế, cười "người chiến sĩ" sung sướng thế. Quan trọng nhất là tinh thần cực kỳ thoải mái, không hề lo ngại ai đánh giá, nhận xét, ai phê phán điều gì. Cứ thế 5 đứa ăn, 5 đứa ngủ, 5 đứa đi, 5 đứa chơi, chẳng e sợ bố con thằng nào.

Đúng là lâu rồi mình mới được nhẹ nhõm thế. Đâu có phải lo sáng hôm sau 8h dậy đi học. Tối 8h chạy vội về nhà ăn cơm còn học bài còn đi ngủ. Chẳng buồn check gmail công việc, cũng không bận tâm ai gọi có việc gì. Mặc tuốt, kệ tuốt. LV cũng không lo đến báo cáo tuần, PZ cũng chẳng buồn in đề cho sinh viên làm bài kiểm tra. Tha hồ là sung sướng.

Đến giờ, tâm trí mình chỉ ngập tràn cảm giác tươi mát rụng rời khi đứng ăn củ đậu ở bến bus chờ xe đi Vũng Tàu và cốc sinh tố dâu tây ngọt thơm ngon không còn lời ca tụng. Mình thích đi chân trần ở biển và mút kem Wall's hàng Thái xịn. Thích đeo kính dâm ngồi co chân hứng gió biển và tắm nắng Vũng Tàu độ UV là 12. Thèm lẩu cá dứa với bánh bèo nữa. Vân vân vẫn đấy!

Còn nợ nhau bữa bia!











Monday, March 18, 2013

Xoay quanh việc đi học


Thèm đọc quá. Đọc tâm hồn của bạn bè mình ấy. Chứ không phải chỉ là đọc sách. Tâm hồn đúng là xiêu vẹo quá.

Dạo này mình không đọc, không có gì để đọc, nhưng may quá, lại có hứng học. Sắp xếp được thời gian hợp lý rồi là cứ thế phăm phăm đi học thôi. Kể ra là có giáo viên chịu dạy là mình rất chịu học. Rất chịu khó học. Cũng không phải quá hứng thú, học khí ngất trời nhưng mà cứ vào lớp học học làm làm bài là lại thấy có hứng với kiến thức. May quá.

Quả cũng là may, khi mà các bạn xung quanh chẳng có thêm tiền và thời gian mà đi học. Tốt nghiệp ĐH thì phải đi làm kiếm tiền trả tiền thuê nhà, tiền ăn, tiền xăng xe đi làm chứ. Rồi có người không làm việc kiếm tiền thì rồi bố mẹ năm sau năm sau nữa về hưu lấy đâu ra tiền mà cho nữa. Có bạn lại không có thời gian, công việc lút lên tận ngọn tóc. May quá, mình vừa sắp xếp được thời gian, lại vừa được mẹ cho tiền.

Trước buổi đi học khóa tiếng Anh trị giá 9 triệu. Người mình cứ thừ ra nghĩ việc đến giờ 22 tuổi rồi vẫn lấy tiền của mẹ để đi học. Thật là đau lòng quá. Vì chẳng biết đến bao giờ mới trả lại được. Mà căn bản là chưa nghĩ ra cách nào, con đường nào mà trả. Kiểu không quá thông minh, không quá giỏi giang là hoang hoải thế đấy mà.

Nghĩ đến việc tươi sáng hơn một chút thì dạo này đi học nhiều lớp khác nhau giúp mình tìm ra được giá trị của việc học ở một môi trường có "cạ" với mình. Chắc làm việc thì cũng vậy. Vào lớp Acc 1, toàn các bạn học lại, tinh thần uể oải cao ngất trời. Chuyển sang lớp sinh viên năm nhất - Acc 2, sự tươi trẻ mới mẻ và lễ phép giúp mình học vào ghê luôn. Học với những người muốn học đúng là vẫn tốt hơn hẳn.

Nghĩ lại thì từ khi còn bé đến giờ mình tuyền được học lớp có các "cạ" chăm học, tính lại vui và hay quá đỗi. Mình thật là may. Thôi, trong bầu không khí may ngút ngàn, mình đi làm bài tập để tiếp tục được may :-b

Được học thật là may. Học là việc thật hay.

P/s: Mình mong lắm lắm blog của các bạn để mình có cái đọc lấp vào tâm hồn thủng lỗ chỗ của mình i-)
P/s 2: Với cả là mình thèm sữa chua mít quá :(


Sunday, March 10, 2013

Sách



Mình nghĩ là tâm hồn ai cũng có phần khuyết thiếu. Ta đi học từ bé đến lớn. Ai ai cũng học lớp 1, rồi lớp 6, lớp 10. Một số còn vào Đại học, rồi học Cao học. Có người học tận Tiến sĩ. Việc học đã được sắp sẵn như vậy, ai cũng như nhau, kém và giỏi nhưng đều học thứ giống nhau. Nhưng tâm hồn thì không phải ai cũng được dạy cách nuôi dưỡng.

Thật may là có vẻ như mỗi người đều tìm được cho riêng mình một cách để bổ sung phần khuyết thiếu trong tâm hồn. Đó phải là một việc mà khi làm họ bỗng thấy mình thật thanh thản, thích thú và thỏa thê. Với Darwyn có thể là việc nghiên cứu trong phòng thí nghiệm. Với Newton có thể là ngủ gật gốc táo. Với Pheobe (phim Friends) có thể là ôm đàn và sáng tác những bài hát lời lẽ giản đơn. Với một đứa trẻ con nghèo bán cá ở chợ là được học đọc học viết. Với Gấu là lúc nghe và xem clip trên youtube. Với con Ốp la mèo nhà mình ngày xưa thì là được nghịch quả lắc đồng hồ.

Với mình chắc là đọc sách. Bao điều còn thiếu trong tâm hồn mình chắc được bù lại bởi sách. Đọc sách là có được sự thư thái. Khi ta nhập tâm vào suy nghĩ của nhân vật và mạch câu chuyện, ta bỗng quên đi những điều ngổn ngang xung quanh mình. Cũng có thể là phải quên đi ngổn ngang, trở nên thanh thản thì mới đọc được sách. Sao cũng tốt cả. Trong sách lại có những tình yêu, những ghét bỏ, những ẩn ý sâu xa văn chương nghệ thuật mà tâm hồn mình không sao có đủ. Sách sẽ đắp vào.

Như là sách "Cà phê mưa" đang đắp cho mình tình yêu Hà Nội những năm 1995. Như là "Anne tóc đỏ dưới chái nhà xanh" bù cho mình những suy nghĩ tìm kiến sự thân tình của mọi người xung quanh bằng chính tình cảm chân thành của mình. Như là "Sam sam lại đây ăn nào" cho mình biết về đời sống công sở vốn lộn phèo nay lại càng lộn mèo. v.v...

May mà mình có sách. Và có tiền mua sách.
Vì vậy ngày mai mình xin dành trọn ngày để nằm yên trong nhà im ắng và đọc sách. Vì những điều mình đã nói ở trên. Để bù đắp tâm hồn khuyết thiếu trầm trọng này.


Friday, March 8, 2013

Ngày phụ nữ nắng


Hôm nay, giống như 3 ngày vừa rồi, nắng tưng bừng. Thời tiết đẹp đến mức chỉ muốn mặc váy màu đạp xe ra phố lâng lâng. Trưa nay mình ngồi ở chỗ công cộng mà người ra người vào nào nhiệt. Họ tíu tít hẹn nhau đi ăn trưa liên hoan 8/3. Họ chuẩn bị hoa với thiệp với quà. Không có con trai thì con gái tự tụ tập. Có con trai thì tụi con trai lại túm tụm. Rất là vui. Không khí thật tưng bừng và khởi sắc.

8/3 không phải dịp gì quá quan trọng với mình. Định bụng cũng mua bó hoa phi yến về tặng cô Yến làm quà. Thế mà hôm qua có người bí danh lại gửi đến nhà bó hoa 4 cành ly với 1 cành hoa hồng trơ trọi. Thật tiện quá, bớt tiền hoa, nhà lại xinh xắn :">

Sáng nay mình đi siêu thị mua đồ. Gặp chú bé tựa đầu vào hộp sữa yêu thế. Chú chưa biết sau này vào ngày này chú phải sắm vai "nịnh" những người phụ nữ của chú đâu nhỉ. Bây giờ chú mới chỉ yêu sữa thôi. Thật là yêu quá :x

Trưa nắng ngồi giữa sân, nhận được tin là được tặng hẳn 4 cái vòng, sướng ghê. Nghĩ lại lúc sáng mình lên tận Quán Thánh mua cho được lẵng hoa mình ưng bụng (vì tìm dưới gần nhà ắt là không có rồi), mình lại thấy sướng. Tự dưng lại thành người mua hoa và mang vui tới các chị em phụ nữ khác. Thật tình mình rất thích. Thích cả hoa thích cả chính mình >:)

Vừa xong ghé qua chỗ làm, thằng học sinh người Ý mà mình dạy tiếng Việt tặng mình hẳn 1 bông hoa đồng tiền. Mình dạy nó là con gái Việt Nam thích nhất hoa "đồng tiền", bữa nay nó tặng mình luôn mới sợ chứ. Đúng là một thằng thông minh và học rất nhanh. Bõ cái công dạy dỗ B-)

Bên phải bây giờ là một bạn trai đang gọt xoài cho các chị em trong phòng ăn. Vừa ra khỏi cửa là bạn học, bữa nay mua vào lớp nhiều hoa để tặng các bạn gái. Cái lớp học cũng thiệt đáng yêu. Một tuần học với nhau 3 buổi tối. Số người từ 20 rơi rụng dần dần. Thế mà mọi người cũng quý mến nhau ra trò >:D<

Những sự quý mến lẫn nhau cứ nảy sinh ra từ những điều rất nhỏ bé, và ở khắp mọi nơi trên trái đất này. Ngày nắng ta cũng yêu thương nhau hơn ngày mưa phùn xầm xì ẩm thấp. Không nghĩ đến những rối ren, những ghen tuông, những thờ ơ, những ghét bỏ, những giận dỗi, đơn giản đây là một ngày để người ta được quyền nghĩ đến tình yêu, được quyền yêu thương, bày tỏ tình yêu thương và rồi mọi người đều vui vẻ.

Vì thế mà mình đã nhắn tin cảm ơn lời chúc mừng 8/3 của cái đứa mà mình siêu ghét, không bao giờ đếm xỉa tin nhắn nào của nó :))


Thursday, March 7, 2013

Thiếu một cách yêu cho phải là yêu


Em trai cùng bố khác mẹ với tôi thi thoảng mới xuống nhà tôi chơi một lần. Lần nào em cũng rất thích vì có hai chị chơi cùng, được mẹ tôi nấu món ngon (hơn bố tôi làm) cho ăn (nếu bạn băn khoăn, thì tôi nghĩ là vì trẻ con không có tội), được đùa nghịch thỏa thích ngày cuối tuần mà không mệt chuyện đi học...

Bữa trước về nhà, bố tôi hỏi em: "Xuống chơi nhà các chị có vui không?". Em nói là vui ạ rồi bỗng dưng khóc. Vừa thút thít em vừa nói: "Con khổ lắm bố ạ. Lúc bé chỉ được ở với mẹ. Bây giờ lại chỉ được ở với bố".

Đúng là "Đi hỏi già, về nhà hỏi trẻ". Trẻ con chẳng nói dối bao giờ. Và chúng lớn lên chính là hiện thân cho một gia đình, với lối sống, cách nghĩ, và cả cách biểu hiện mang hơi thở của gia đình đó. Chắc bởi vậy mà đứa trẻ chính tôi đã lớn lên, ngẫm tưởng mình là người trải qua nhiều chuyện sẽ biết nhiều hơn người khác, nhưng có khi lại là ngược lại. Có những sự thiếu hụt không tài nào hoặc phải mất rất nhiều thời gian mới có thể bù đắp được. 

Tôi yêu thương bằng lời nói nhiều hơn bằng hành động. Vì có lẽ tôi không nhận được nhiều hành động yêu thương. Lớn nhất trong tôi là kỷ niệm về những trưa bố kẹp chân tôi vào giữa hai chân ông và vuốt nhẹ sống mũi cho tôi thiu thiu ngủ. Mãi đến gần đây mới là ánh mắt lo toan của mẹ tôi khi chỉ ngồi lặng yên nhìn tôi ăn những bữa trưa nóng nực trong đợt thi Đại học hay những bữa cháo nặng nhọc khi tôi thi thoảng lắm mới ốm. Ánh mắt lo lắng pha lẫn với niềm tin ấy, và hành động dịu dàng ru tôi ngủ chứa đựng trong đó biết bao yêu thương.

Tôi không được dạy cách yêu thương vì "gia tài" của tôi chỉ vỏn vẹn có vậy. Và em tôi, một thời chỉ toàn những yêu thương của mẹ, một thời khác lại chỉ có những chăm sóc của cha, khi em lớn lên liệu có giống như tôi không?

Cuộc sống này, ai cũng thấy mình thiếu một điều gì đấy. Người thấy mình thiếu tiền, người thấy mình thiếu tài năng, người thiếu vận may, người lại thiếu sự tự tin. Tôi thiếu nhiều, nhưng đau đớn nhất là nhận ra mình thiếu tình yêu. Thiếu một cách yêu cho phải là yêu. Để yêu và có trách nhiệm với chính bản thân mình, với cuộc sống của mình và với những người thân xung quanh. 

Vậy tôi có nên cắp sách cắp vở học lấy một cách yêu bài bản từ đầu? Hay là tôi nên học điều đó từ chính tình yêu của tôi dành cho anh - người đang giúp tôi hiểu hơn chính bản thân mình?


Wednesday, March 6, 2013

Lâu lâu quên Lẽ giản đơn


Lẽ giản đơn

Đã bao giờ em bóc lịch
thấy qua vô nghĩa một ngày
rồi em ghi vào nhật ký
... ngày qua như ngày hôm nay...

Đã bao giờ em hoảng hốt
khi thấy bất lực trước mình
và em thấy trong đôi mắt
có gì ứa ra
vô hình.

Nếu có xin em đừng sợ
thật ra là rất bình thường
tất cả chúng ta đều thế
mỗi khi cần được yêu thương.

- Nguyễn Thế Hoàng Linh

----

Kiểu như lâu lâu cũng cần một cú huých để thoát khỏi u mê. Vì rõ là em đã được yêu thương rồi.

Sunday, March 3, 2013

Trở về ngày xa xưa


Có chuyện rất kỳ lạ là hình như càng lớn lên, già đi, người ta lại càng nhớ về những cái đơn giản xưa cũ, giờ tìm đỏ mắt không biết ở đâu.

Chuyện gói ô mai đào, ô mua giun và mỳ tôm trẻ em đến tận hôm nay vẫn ầm ầm trên facebook một cơn sốt. Người người lùng tìm, nhà nhà lùng tìm cái thứ đồ ăn vặt bán ở cổng các trường tiểu học thuở những năm 90 ấy. Thật là tuyệt vời 200 đồng mua gói ô mai giun, trong khi bây giờ tuyệt nhiên bọn trẻ con chẳng hay biết đến. Mỗi thời mỗi khác.

Học Cơ sở văn hóa Việt Nam mới gật gù công nhận đúng là người Việt Nam thích những thứ họa tiết trạm trổ, hoa văn chi tiết. Bố mình vẫn thích vậy. Có vẻ như ngày xưa ông ba ta lấy sự chi tiết, tinh xảo làm chuẩn mực của sự giàu sang, phú quý. Chỉ nhà giàu mới có được những thứ đó. Nhưng có vẻ như thế hệ mình bây giờ lại quay về những thứ thô sơ, giản đơn, tự nhiên nhất. Bàn chỉ cần bốn chân, một ngăn kéo. Ghế chỉ cần nhỏ xinh chắc chắn như mấy quán cafe kiểu cũ bây giờ. Quần áo cũng một màu giản đơn, rộng thùng thình thoải mái. Điện thoại với vẻ ngoài càng giản đơn tinh tế kiểu hiện đại thì càng được ưa chuộng. v.v...

Nghĩ lại quần đen áo lụa mà thấy đẹp. Nghĩ đến cái bàn ăn 4 chân gỗ nâu nhà bà nội mình mà thấy yên ổn. Nghĩ đến cái vại muối dưa cũng thấy đẹp. Thiệt tình là mình bị già cỗi quá.


Wednesday, February 27, 2013

Ai khóc hơn ai


Càng lớn thì càng nhiều vấn đề. Nhưng không vì thế mà khi ta bé vấn đề lại bé hơn.

Lúc bé không ngủ trưa sợ cô giáo mẹ Bích phát hiện được, lớn lên đi chơi gái sợ vợ lùng ra. Bé sợ ăn hành, lớn sợ uống rượu đến ngất. Bé sợ lúc tan học hết ô mai giun bán ngoài cổng, lớn sợ không đi quà sếp lớn sếp lại đì cho.

Nỗi sợ thời nào cũng to như nhau. Mỗi tội khi lớn thấy trẻ con cứ sợ chuyện trẻ ranh buồn cười nhắng nhít. Trẻ con lại không hiểu sao mẹ ông cứ suốt thở dài.

Nỗi buồn lo cũng thế. Nỗi sầu tủi cũng thế. Nỗi toan tính sắp xếp cuộc đời. Nỗi nghĩ ngợi chuyện xa xôi. Duy có điều là, dù lớn hay bé, chín chắn hay còn xanh thì đều có một nỗi lo sợ vừa với mình. Vừa vặn rồi thì ai cũng có quyền khóc như nhau cả, không phân biệt già trẻ, lớn bé, gái trai.

Mình có những chú vấn đề mà đến cả người biết hết, được kể cho nghe hết cũng không chia sẻ với, thì đúng là nên khóc tu tu rồi chứ chẳng cần cầm hơi. Mình cứ thế mà khóc thôi, chẳng nuốt nước mắt đi đâu mà làm gì.

Sunday, February 24, 2013

Tự bốn


Muốn lắm! Ngay khi mà...

... đột ngột nhớ ra 3/4 chiếc bánh apple crumble ngon vãi ra đã thiu trong lò nướng vì bị mình quên lãng.

... nghe tin Báo chí hát tứ sẽ tử.

... răng đau, bụng đau, lưng đau, tay lên á sừng cứng đờ 10 ngón, rồi cả tim đau, phổi đau, nước mắt lã chã trực rơi.

... nghĩ đến 1 tuần học miết từ 8h sáng thứ hai đến trưa 12h ngày chủ nhật không chừa tối nào.

... áo quần chẳng muốn thay, đường chẳng muốn ra, người chẳng muốn gặp.

... đứng trong bếp ấm đầy mùi khoai tây rán, sau 1 tuần vắng mặt, chỉ về nhà để ngủ.

... tự thấy mình ăn rất nhiều, không phải chỉ vì đói, mà cả vì để bớt sầu lo.

... người người cãi nhau, nhà nhà tranh luận, nhà với người chiến tranh lạnh, người với nhà chửi thầm nhau như chó.

... nhìn thấy sách mà không đọc thêm được dòng nào.

... thấy mình quá tham!


Được cái này đành đánh đổi thứ khác nhưng không ai không tiếc nuối.


Chưa đi đã chỉ muốn về nhà


Những ngày cấp II, trường Marie Curie của mình bảnh gần chết vì là trường đầu tiên có xe buýt đưa đón học sinh. Vì là trường có kỳ thi đầu vào khó lòi để tuyển học sinh khắp thành phố nên xe buýt cũng vì thế mà mở rộng mở dài đường đi. Mỗi tội nhà mình rất đỗi gần trường, gần đến độ có muốn cũng không thể bắt chuyến buýt ở bến gần trường nhất mà đi học. Cũng chính vì thế mà việc được theo xe buýt đi xa đi lâu như các bạn là một mơ ước rất lớn lao. Nói gọn là mơ được đi.

Nghĩ lại hồi cấp II đạp xe đạp đến Thái Hà nhà Ng. chơi mà vẫn thấy sướng mê. Cảm giác cuối giờ học đạp xe vun vút đèo nhau về ngã tư Thái Hà Chùa Bộc cứ lâng lâng như chim bay. Từ lúc đấy đến những năm cấp III, mình chỉ lao vun vút xe đạp xe máy ngoài đường. Cứ sểnh giờ nào rảnh không đi học là đi, ngay cả giờ đi học cũng trốn mà lao đi. Lao nhiều đến độ hồi bé hâm mộ bố biết nhiều đường bao nhiêu thì giờ tự hào vì biết nhiều đường hơn bố bấy nhiêu. Được mọi người gọi là bản đồ Hà Nội mình cũng sướng.

Thế mà bây giờ hoàn toàn khác.

Liệu có phải xăng tăng, đường bụi, người cũng hóa mỏi mệt với sự đi? Hay là vì tuổi nhị tuần đã đánh một dấu mốc nặng cho sự nghiệp tung bay của thời tuổi trẻ? Hay là đến lúc nó phải như vậy?

Không biết các bạn đồng trang lứa thì thế nào chứ giờ mình chỉ muốn được ở yên trong nhà. Mình thèm được trùm chăn xem bao nhiêu phim Hàn tùy thích, đợi bao nhiêu phim Mỹ trên HBO tùy ý. Mình thèm được ở nhà nằm dài ăn thịt bò khô với đọc Ô long viện. Lúc thì mình chỉ thích nằm gối đầu đọc Cà phê mưa bên cạnh một tách trà nóng. Mình muốn một mình im lặng không nói không rằng, chỉ lấy đi vào đi ra làm niềm vui. Quần áo lụa là xinh đẹp chẳng nề hà, chỉ mong được mặc quần baggy rộng thùng thình và áo len tay dài kín ngón mà ngồi gõ bàn phím lóc cóc.

Mọi hẹn hò bạn bè, tụ tập tổ đội nhóm bỗng thành một kỷ niệm rất vui. Giả như mình ở đó, mình biết sẽ vui đến mức nào, nhưng nếu không đến mình cũng không thấy bị sao. Biết là quen thêm bạn mới thì ích lợi ra sao cho sức khỏe và cuộc đời, nhưng nếu không thêm ai, quanh quẩn những người bạn thân vốn có cũng đã là quá đủ.

Chắc loài người biết điều này nên đến tuổi đôi mươi thì gái được gả chồng, trai được theo vợ. Vì đây là lúc thích hợp nhất để xa lánh cộng đồng và trở về với gia đình nhỏ bé của mình. Khi đời bộn bề bon chen chẳng còn niềm vui thú thì vợ hiền con ngoan mới là nhất. Đi đâu cũng chỉ mong mau về bên con. Làm gì cũng chỉ nghĩ đến vợ ở nhà.

Thôi đoạn sau thì chưa nói đến. Nhưng đến đoạn này thôi thì đã thấy đời hụt hơn, chân trùng gối mỏi. Mình hay lên án đứa tụt hậu nhưng giờ có vẻ mình siêu tụt hậu rồi. Mình xin dừng lại không viết tiếp.


Sunday, February 17, 2013

Người cân bằng


Vài người thường nói không tưởng tượng ra mình và Vô Tuyến yêu nhau như thế nào. Mình cũng không tưởng tượng được, nhưng không phải theo cách giống như mọi người. Vì chẳng phải tự dưng mình thay đổi

Chỉ đơn giản như là có người nói nhẹ với mình "Nếu em không tin thì chẳng bao giờ em có được". Nhưng thật hay là mình có được rồi mình mới dám tin. Chính là có Vô Tuyến. Tức là có niềm tin nho nhỏ vào chính bản thân mình.

Chúng mình cũng hay nói những câu mà mình xếp vào hạng sến. Nhưng yêu nhau thì hóa ra nó cũng chỉ là xuất phát từ tình yêu thực tế. Chúng mình cũng nói những câu tuồng chèo Nam hài Bắc, lúc nông hoét lúc ẩn ý sâu xa. Nhiều lúc ớ ra À hóa ra có kẻ chọc mình. Chúng mình cũng thích nắm tay, thích ôm, thích hôn, thích gặp nhau nửa tiếng 1 tiếng tranh thủ đi ăn rồi lại về.

Nhưng đến giờ, đặc biệt nhất với mình là việc mình và Vô Tuyến thi thoảng lại nói chuyện như những người bạn, như anh trai với em gái, hoặc có lúc như đồng nghiệp, có lúc lại như đồng môn. Không hề liên quan đến yêu đương trai gái

Vì cuộc yêu nào, những câu nói ngọt rồi cũng đến lúc nhạt. Giờ mình không cần người yêu mà gặp nhau nói cười bả lả hồn nhiên chẳng lo nghĩ, không biết tương lai mình ra sao, mình thích gì muốn gì suốt tháng năm được nữa rồi. Mình cần người cân bằng được lời ngọt với lời thực tế. Người vừa để yêu vừa để làm bạn. Người mà mình nói ra được những gì mình băn khoăn, mình hoang mang, mình buồn bã. Người giúp mình cân bằng

Núi nào đi lên rồi cũng phải xuống. Có núi nào lại cao mãi? Hóa ra đồng bằng! Vô Tuyến nài nỉ ở cạnh ngay cả khi mình tụt dốc không phanh. Đó mới là điều giữ mình ở lại bên Vô Tuyến, đi ngược lại hoàn toàn với suy nghĩ của nhiều người. Mình có từng phá phách bốc đồng bao nhiêu, thì cũng có lúc cải hoàn.

Rồi càng lớn người ta càng chẳng thể kiếm bạn, vậy nên có được người yêu kiêm người bạn thì tốt quá rồi. Như nhà có được con trâu tốt. Cứ vậy cắt cỏ chăn trâu thôi.


Wednesday, February 13, 2013

Khiếp quá


Đến hôm nay mình mới dám viết lên đây, vì sợ dông blog lol. Đùa đấy, thực ra là mình bỗng thấy không có lúc nào để viết.

Chuyện một là: Nghĩ về thời gian này 1 năm trước, mình chỉ muốn xóa sổ một con nợ không thương tiếc và giật tóc cắn chảy máu chính mình. Thật là những tháng ngày ngu dại. Chuyện này hại chuyện kia. Mình không nói ra nhưng mình luôn thấy áy náy với một vài người và đặc biệt là với chính mình. Nếu được làm lại, mình sẽ làm khác. Nhưng nếu làm lại chắc mình vẫn làm thế. Mình biết thừa. Thế mới lộn mề. Nghĩ lại vẫn chửi mình ngu gần chết.

Chuyện hai là: Dù mới là mùng 4 Tết thôi mà mình thấy như là mùng 9 Tết đã đến vào ngày mai mẹ nó mất rồi. Khi mùng 9 đến là mình sẽ phải đi làm. Mọi thứ lại về lại, không chừa thứ nào, thậm chí tăng lên gấp đôi. Thiếu thời gian để làm mọi việc là một vấn nạn lớn vđ', nhưng lớn hơn thế là chuyện mình chắc chắn thấy mình không có đủ sức để làm cho hết những việc trải ra trước mắt. Mình không phải đứa quá thông minh hay giỏi giang. Có những chuyện sắp diễn ra mà mình cảm giác là mình thất bại ngay từ trong trứng nước. Ví như là việc đi học 5 buổi tối mỗi tuần và đến lớp dự thính thêm 3 môn khoai sống mỗi môn 4h/tuần, kèm đó là đi làm tuốt những giờ hành chính còn lại và mình lại còn phải gặp gỡ người nọ người kia. Mình sợ muốn chết.

Chuyện ba là:  Dạo này óc mình còn hay bày trò QUÊN. Ý là tự nhiên nó quên như kiểu chưa hề nhớ. Và như thế tức là có vài việc mình quên bẵng. Mà 1 việc quên bẵng lại ảnh hưởng đến tận 4 việc khác. Vị chi là 5 việc loạn xị. Ắt sẽ kéo theo nhiều sự vụ bực mình, uất ức, tủi thân. Não bộ của mình có vẻ nhúc nhích nói rằng nó muốn được nằm dài xem HBO (tivi trộm cáp dò đi dò lại mà vẫn thấy mất đi đâu chú HBO mà chưa rõ haiz), được đọc sách trong im lặng, được thi thoảng đi cafe sưởi nắng, và ngồi nhà làm bánh thơm yên lành. Não mình rất khá!

Chuyện bốn là: Sao các bạn xung quanh mình lại giỏi như thế! Mình rất e sợ. Mình còn sợ đến một ngày mình thấy mình không còn thuộc đoàn thể hay tổ đội nhóm nào vì mình bị lạc dòng. Cứ thế xong rồi chơ vơ giữa chợ giữa đồng cười cũng là cười mà khóc cũng là cười, chả ai biết. Não mình rất khá xong mình bỗng hóa ít nói đi. Mình muốn nghe hơn là nói, đôi khi còn ngại cười. Rất phiền.

Chuyện cuối là: Mình lo lắng. Ngày càng thấy mình bé, ngu, dại. Ngày càng sợ. Biết càng nhiều càng sợ. Hiểu càng nhiều càng lo.


Thursday, February 7, 2013

Lỗi là của bóng đèn?


Lại về nhà bưng mặt khóc.

Có người nói là: Khóc vì thế, buồn vì thế thì em buồn cả đời.

Mình lận đận thì chẳng phải do xui xẻo đâu. Do mình không làm được cái việc gì ra hồn thôi.
Ôi mình không coi bản thân ra cái cục khỉ gì. Mình sống cuộc đời mây gió đâu đâu ấy!

Mình có thể buồn thê thảm và oán trách bản thân một mình thì vững chãi. Nhưng hễ có người oán thêm vào là mình không còn ra cái thể thống gì luôn. Rất nhão.


Vội


Đến một cái hạn, người ta thường vội. Lúc vội vã cấp tập đó, vừa sợ, vừa sướng. Vội vừa sợ vừa sướng. Vờ vờ sờ vờ sờ.

Cái thuở xa xưa mình bay từ Sài Gòn ra Hà Nội. Sắp đến giờ máy bay cất cánh, mình đã lao trong sân bay Tân Sơn Nhất nhỏ hẹp như điên như dại. Lúc đấy quá vội. Vội vậy mà cái tên dài ngoằng đọc thẳng trên loa nó cứ dội vào tai. Đứng thở hổn hển trước quầy check-in mà sướng vãi. Vừa sướng vừa sợ. Người ta nhìn mình mắt tròn xoe.

Đến cái bận mà bạn bè xung quanh cứ bay đi đâu mất hết. Cứ mỗi bạn về là lại vội vã gặp nhau. Gặp nhau xong lại vội vã đi mua đồ nọ đồ kia để kịp xếp vali cho chuyến bay tới. Vội cái vội xa nhau. Ngẫm nghĩ kỹ thì đôi khi cứ vì vội thế mà chịu khó gặp nhau. Còn hơn là ở gần trong gang tấc mà rề rà lân la nhiều chuyện lại hóa xa xôi.

Gần giờ đi thi mình hay đủng đỉnh. Chẳng học hành hay vội vã lật giở thêm sách thêm vở. Nhưng gần giờ mấy cái chương trình mình làm là mình cứ chạy vội tung lên. Đặc biệt là cái thuở Báo chí hát 3. Trong cái điềm nhiêm của gương mặt ngồi chỉnh kịch bản mang in trước giờ diễn có vỏn vẹn 1 tiếng đồng hồ là cái vội không biết nên vã đi đâu. Cứ loanh quanh lo lắng đâm ra ngồi một chỗ cũng chẳng yên.

Đến nay mình vẫn chưa ổn định được công việc (thiết nghĩ là cũng khó). Giờ mình đang lêu hêu cho cái chỗ X đó. Mà công việc thì luôn nhiều vừa vừa. Nhiều đến mức mà sếp bảo từ thứ 3 là thôi ngày mai tất cả nghỉ Tết luôn đi, cả lũ vẫn nhất quyết đến làm thêm một ngày thứ 4 nữa mới chịu nghỉ. Bấm ngón tay với nhau là có 5 việc đấy 1 sáng là xong. Vội vội vàng vàng cho xong xuôi mọi việc ấy thế mà vèo cái cũng 6 giờ chiều.  Lúc đấy rời cơ quan thì đã vắng hoe cả, 3 cái xe máy dựng chỏng chơ, gió phất phơ trong nắng tàn và lá xà cừ khô nghoéo rụng đầy sân.

Hôm nay 27 Tết, mình đi mua vài ba thứ lặt vặt. Ai có gào lên là chưa thấy Tết thì hãy ra chợ. Chợ thì rất Tết! Người ta bán những bó mùi xanh mướt cho nồi nước tắm đêm giao thừa. Người ta chọn từng cành ly, cành lay ơn đỏ thắm. Người ta mua thêm một món đồ bày Tết, chọn thêm một manh chiếu mới, mang thêm về nhà một chậu cây nhỏ xinh. Các siêu thị và cửa hàng quần áo vẫn đông người. Là những người vội vàng tranh thủ mua thêm chút đồ ăn, sắm thêm một tấm áo ấm cho người nhà.

Tết năm nay không có 30, đâm ra lại càng vội. Cái vội này sợ ở chỗ lại phải tiêu thêm bao nhiêu tiền cho Tết, sợ ở chỗ bỗng đoàng cái, một năm qua đi như chẳng làm được gì, sợ ở cảm giác uể oải nặng nề lễ nghi những ngày Tết đến, và cả những bộn bề lo toan trở lại sau Tết. Nhưng cái vội ấy cũng sướng. Người đi làm đi học xa bỗng được về nhà, trẻ con được lì xì, người lớn tìm ra dịp gặp nhau túy lúy. Trong thâm tâm ai cũng nghĩ đến điều thiện và mong cho nhau điều tốt đẹp.

Rồi cũng sẽ đến lúc mình đi. Rồi lại vội làm cho đủ những gì mong muốn. Một hai năm qua rất nhanh mà sao vẫn thấy sợ. Dậm chân tại chỗ không có đường tiến lùi cũng hóa sợ mà vội vã lao theo băng chuyền cũng thấy ghê.

Thôi thì cuối năm Tết đến, giữ cho tâm an, tận hưởng cho hết những ngày không khí này lần nữa. Khi đắm mình trong mùi hương mùi trầm đến lịm đi sáng mùng 1 Tết, chắc chẳng ai vội được đâu.


Monday, February 4, 2013

Không hiểu phụ nữ


Dù cho đàn ông nhiều người đớn hèn và đồi bại nhưng thực tình thì mình không thích làm phụ nữ lắm. Chung quy thì thà làm hòn sỏi còn hơn, nhưng đã làm người rồi thì đành phải xem xét coi sao.

Không hiểu vì sao mà mình ngại cái việc kể chuyện lẫn nhau của các phụ nữ ở công sở thế chứ. Sao ngồi kể chuyện lẫn nhau với gia đình NXB, G, T, L thì vui, mà kể chuyện lẫn nhau với những con người ở công sở thì luôn nảy ra một kết cục thê thảm. Vì sao họ phải nói xấu lẫn nhau vậy? Sao phải hạ bệ nhau và tìm cách dìm nhau trong mắt mình vậy? Mình thật không hiểu.

Cái chính là mình không hề muốn nghe. Nếu có việc gì xảy ra, mình xin phép được nghe diễn tiến sự việc để không bị ngu dốt thiếu cập nhật đời sống công sở. Tuy nhiên đừng phán xét, nhận xét hay suy xét thêm về ai với mình. Ôi mình xin kiếu. Mình cũng có nhận định riêng của mình, nên mình chẳng quan tâm ai nghĩ gì về ai. Thế mà họ lại nói xấu lẫn nhau với mình chứ. Vì sao phải vậy? Mình vẫn thật không hiểu.

Nghĩ đi nghĩ lại, mình thấy các sếp nữ của mình hợp tính làm việc với các bạn giai. Các bạn mà có thái độ  khảng khái, coi thường dư luận và không quan tâm đến mục kể chuyện lẫn nhau ấy. Các bạn như thế rất biết lắng nghe, vì họ dễ dàng cho ra ngoài tai những lời đó luôn. Họ sẽ luôn sẵn sàng nghe. Các sếp nữ luôn sẵn sàng kể. Thế là rất hạp. Còn mình nguyện vẫn cứ thích làm việc cho sếp nam. Mình rất thích anh PHC. Mình mong là sau này khi làm ăn chính thức mình sẽ làm việc dưới quyền 1 sếp nam. Lạy giời.

Thậm chí mình còn nghĩ các bạn đồng nghiệp là giai hết cũng được. Sáng sáng uống trà đá, chiều chiều đi uống bia, nói những chuyện bậy và xem gái xinh trên facebook. Các bạn giai luôn thẳng tưng hoặc ít ra là họ ko để đọng lại trong đầu những chuyện nhảm nhí. (Trừ những bạn trai thật đàn bà).

Vậy đó. Chẳng phải mình không hài lòng với những gì mình đang có đâu (có người nói thế) nhưng quả thực là càng ngày mình càng ngẫm thấy mình không tài nào ổn định được công việc nên dự định ổn định công việc rồi lấy chồng có vẻ chỉ nên có giai đoạn 2. Ý là lấy chồng luôn cho khỏe nợ! Không phải nghe ai nói xấu ai làm căng thẳng môi trường làm việc đang vào guồng sôi nổi.

Muốn làm 1 công nhân viên chức hiền lành mà sao khó ghê i-)


Thursday, January 24, 2013

Lưu manh giả danh cán bộ


Thời gian là cái khỉ gì mà không làm gì người ta cũng sợ chết khiếp?
Là ngày xưa hay rong chơi lãng phí thời gian, ít suy nghĩ đắn đo nên thời gian trôi chậm?
Hay là vì bây giờ quá lo toan băn khoăn, quá nhiều việc mà không đủ vui hớn để làm hết thảy, trong khi đó những việc đau lòng không muốn vẫn phải làm thì vẫn đấy, nên thời gian trôi nhanh hơn xưa?

Thật đáng sợ. Có cái lỗ nằm trên tai mình đã 1 năm. Có cái ảnh tốt nghiệp mới đấy cũng đã nửa năm chụp. Có cái Báo chí hát mới đó mà đã 2 năm. Có cái tình yêu mới vậy mà đã dày dài và vững chãi. Có cái cuộc đời đã quay ngoặt.

Dù gì mình cũng nghĩ mình có quý nhân phù trợ. Nghĩ kỹ từ bé đến giờ, đời mình luôn có một lối đi sáng rõ. Mình cứ sung sướng, hạnh phúc đi theo lối đó. Đến được đích thì là hạnh phúc, không đến đích lắm cũng vẫn sáng sủa ít nhiều. Và cứ hễ mình gặp một lối bế tắc, là y như rằng có một người nào đó xuất hiện, mở một lối đi mới cho mình. Ví dụ như vào lúc mình vật vã với SK thì CĐ xuất hiện. Lúc mình ham chơi cấp III thì bỗng chị D xuất hiện, dẫn mình vào con đường BC như thuở đại học. Cứ thế cứ thế. Mình nghiệm kỹ rồi, không thể sai được. Cuộc đời hay quá là hay. Thời gian mau quá là mau.

Cuối cùng, có những quãng thời gian rất dài, nghĩ lại sao mau đến thế. Như là một người đã chết đi sống lại đến mấy lần mà mới chỉ có vài tháng trôi qua thôi ấy. Thật là kỳ diệu. Thật may cho mình đã trải qua vài chuyện, và chứng kiến nhiều chuyện. Đó là những chuyện mình không bao giờ quên. Như buổi chiều tà ngồi nhìn ra cái ao tù nước đọng trước chuồng lợn nhà dì Năm ở tận chợ Bình Điền. Như là lúc chứng kiến gia cảnh tang thương của một người bạn qua đời đột ngột. Như là lúc mình đạp xe trong nước mắt lao ra phố. Nhưng hay cái là nghĩ lại thì chỉ như là vài tích tắc vụt qua.

Mình e là thời gian thật lưu manh quá. Rồi phải chăng vì thế mà càng già, càng hiểu biết, người ta càng nhìn cuộc đời điềm nhiên hơn?


Wednesday, January 23, 2013

Mẹ đơn thân có vui không?


Hôm nay trời Hà Nội hửng nắng, tâm trạng mình hửng vui nên mình viết một bài blog ra vẻ ghê gớm. Bài blog có nội dung là Là con gái có thật sướng?

Mình tiếp xúc với không ít bạn gái nói rằng họ muốn làm mẹ đơn thân (single mum). Mỗi người một lý do. Người thì là vì không tin có người đàn ông nào có thể thủy chung chăm sóc được mình. Người thì lo lắng sẽ không yêu được ai nữa sau những lần chia tay rất đau. Mẹ mình thì nói thẳng rằng "Nếu con lấy phải một anh chồng không thể chăm lo cho con và con của con, thì thà con không lấy, làm mẹ đơn thân luôn còn sướng hơn!".

Tuy nhiên, cuộc đời không hề đơn giản còn con người thì quá giản đơn.

Nói đời không hề đơn giản là vì, suy cho cùng, rất ít người đi ngược lại được với xu hướng của cuộc đời. Một khi có thể đi ngược, là họ vốn đã ngược đời rồi. Ví dụ như các ca sĩ, diễn viên nổi tiếng giờ làm mẹ đơn thân. Họ có thể như vậy, vì một là họ có thể kiếm được nhiều tiền hoặc là người bố (không trên danh nghĩa) của con họ là những người có tiền. Không có nhiều tiền khó lòng thuê người giúp việc, khó mua được quần áo ấm, khó đưa con đi chữa bệnh ở nơi cơ sở vật chất tốt, khó mà mua đồ ăn ngon hay sữa tốt cho các con được lắm.

Vậy là muốn làm mẹ đơn thân thì phải có nhiều tiền. Mà đa phần chúng ta là người ít tiền. Mình có chị bạn bị người yêu bỏ khi đã có thai, vẫn quyết định sinh em bé. Bữa trước em bé bị bỏng, phải vào viện cấp cứu, hết không biết bao nhiêu tiền. Một mình chị xoay sở đủ đường vừa chăm con, vừa lo đi làm, vừa lo thủ tục để lấy tiền bảo hiểm. Vừa nhờ mình làm hộ giấy tờ mà vừa buồn kể chuyện một mình chăm con. Mình ngẫm ra, nói thì dễ, nghĩ thì thấy tự do cá tính lắm, nhưng đến lúc vào đời thật rồi, mới biết khó khăn nhường nào.

Nói hơi xa một tí, mình ghen với những người sinh ra có bố mẹ giàu có sẵn tiền cho con cái quá huhu.

Quay lại chủ đề. Thế nhưng không phải có nhiều tiền là làm mẹ đơn thân được đâu. Vì đó, con người vốn giản đơn. Các bạn gái, dù có là tomboy dáng người khỏe khoắn, là cô gái có cá tính mạnh hay là một cô gái hiền lành dễ chịu, hoặc một cô ghê gớm chanh chua, thì rốt cuộc, cũng vẫn cần cho mình một chỗ dựa.

Là con gái, có lẽ người ta chỉ muốn độc thân khi chưa tìm được người hợp với mình, hoặc chưa đủ điều kiện để kết hôn. Chứ một khi đã có người yêu thương và sẵn sàng ở bên cạnh, bảo vệ, quan tâm mình, thì có mười trái tim sắt cũng tan chảy gật đầu "đồng ý". Đó không phải là vì phụ nữ kém cỏi, yếu mềm. Cũng chẳng phải họ ba phải, dễ bị lừa. Đơn giản là vì ai sinh ra cũng muốn được yêu thương, họa có người không bình thường mới muốn sống một mình còm cõi. Dễ hiểu như thế là cùng!

Chắc vì thế mà mình chẳng ngạc nhiên khi nghe tin cô bạn thích đi, thích sống vì công việc, thích quên mình vì bảo vệ công bằng nhất lớp ĐH của mình, lại chuẩn bị lấy chồng, ổn định một cuộc đời. Mình cũng không bất ngờ khi nghe chị mình, một người mình tin là dành cho bầu trời, người phải sống cho hết nhẽ đam mê vì bay nhảy, vì du lịch, vì sống cá tính, lại chấp nhận lấy chồng, bất kể chuyện tình có tréo ngoe ngang trái. Rồi cũng không lấy làm lạ gì, khi chính bản thân mình, từ một đứa không tin vào hạnh phúc gia đình, không tin mình có thể gây dựng được một gia đình hạnh phúc, lại hóa tin tưởng vững chắc hơn bất cứ lúc nào trong cuộc đời.

Là con gái, cái tủi thân được quyền bộc lộ nhiều hơn con trai, đâm ra cũng cần yêu thương nhiều hơn. Đàn ông phần đông có thể sống một mình vương giả, hàng tối đi chơi với bạn bè vui tụ, nhưng phụ nữ hướng đến sự ổn định, sự êm ấm như một điều tất lẽ tự nhiên, chẳng dưng mà dừng cho được.

Suy cho cùng, làm mẹ đơn thân không phải việc sai trái gì, nhưng vì chính bản thân mình, vì con cái mình sau này, hãy cân nhắc thật kỹ. "Sự trọn vẹn" là khái niệm không có chuẩn mực nhưng sự thoải mái, vui vẻ trong chính lòng mình, thì chỉ mình mới thấu hiểu được thôi.

Hãy sống yêu thương và để mình được yêu thương.


Sunday, January 20, 2013

Nói không ngoa


Chứ mình nghi là không có mạng, không theo mạng, không check mạng thì mọi người sẽ cũng quên mình luôn. Liệu có thể?

Công bằng mà nghĩ thì nếu mình không vào mạng, không check mail, không coi facebook, không vào yahoo, cũng chẳng buồn skype, thì cũng không quan tâm hay nói chuyện được với mọi người xung quanh. Mà mình không quan tâm được họ, thì sao mà họ quan tâm đến mình chứ?

Ai sẽ là người sót lại trong gần 900 friends facebook?

Nói gì thì nói, niềm tin vẫn nằm ở những comment, những PM hỏi blog của mình đã đi đâu? Hay nói rằng họ hay đọc blog của mình lắm. Thật hết xảy!

Tuy lạc quẻ nhưng vẫn rất lạc quan <3


Ai nuốt mất ngày của tôi


Dạo này mình đã (không chính thức lắm) trở thành một nhân viên đi làm theo khung thời gian của những con người công sở. Sáng 8 giờ có mặt ở cơ quan. Mình hay đến muộn 10-15 phút, đa phần vì khinh thường quãng đường quá ngắn đến cơ quan. Có hôm đến đúng 8 giờ mà chạy hùng hục lên tầng 3, mở cửa ào vào văn phòng như kiểu sợ nếu đi bộ rề rề giống mọi khi sẽ qua mất cái giờ hiếm hoi ấy.

Đấy, còn chiều thì 5 giờ tan sở. Sếp trưởng đã lớn tuổi, hay có câu rất chất là "Hôm nay bác mệt lắm, không làm được nữa đâu, bác đi về đây!". Nói xong sếp đi về từ 4 giờ. Sếp phó tiện cũng đi nhờ ô tô sếp trưởng về luôn. Thế nhưng mà tối đến có hôm 9 giờ còn thấy sếp trưởng gọi điện thoại nhắc việc, hoặc sếp phó tận 2 giờ sáng còn gửi email công văn. Mình tin là đây là một văn phòng đặt công việc lên làm trọng chứ không phải là cái giờ hành chính lãng nhách vớ vẩn cứ chuẩn y mà phải làm.

Quay lại mình, cứ 5 giờ mà còn việc là mình ở lại làm nốt. Hôm nào không ở lại thì là vì mình phải đi học luôn vào buổi tối. Tức là sau 8 giờ tối mình mới được lê thân về nhà. Có hôm gió lạnh, bước từ trong tòa nhà cơ quan ra gió sộc vào buốt cả óc. Khiếp cái Hà Nội này sao mà lạnh thế, lạnh thôi chưa đủ lại còn mưa phùn. Trong cơn gió sộc, bác bảo vệ vẫn còn đang đứng đợi, ánh mắt hy vọng hỏi "Còn ai không cháu?". Mình lại trả lời như hàng ngày vẫn nói "Dạ hết rồi, chỉ còn (chúng) cháu thôi". Thế rồi đôi bên chia tay nhau đi về.

Tối về đến nhà chỉ còn đủ sức và thời gian chui vào phòng tắm xả nước nóng cho ấm người và trở về khỏe mạnh. Manh mún được ít sức lực, mình kịp đánh sạch răng. Đánh xong thì chỉ còn mỗi một việc duy nhất là duỗi thẳng cẳng chân cẳng tay trùm chăn đi ngủ. Thế là hết một ngày.

Cuối tuần trước mình bỗng bàng hoàng nhận ra mình không biết bếp nhà mình có thêm cái thùng gạo mới. Căn bản là vì mình đã không bước chân vào bếp suốt cả tuần. Rồi mình tự dưng nguyện vẹo lưng để ngồi nhà trọn 1 ngày 1 cách yên ổn.

Không biết từ khi khỉ mốc nào, mình đã từ một đứa phi như ngựa ngoài đường, lấy việc ra phố ngắm người và vui chơi làm niềm hoan lạc của cuộc sống, chuyển thành đứa sẽ sung sướng nếu có lúc được ở một mình trong nhà. Mình thèm thuồng một ngày được ngủ đủ giấc căng đét, được nằm sõng soài xem phim hết tập này đến tập kia (Nói mới nhớ, 2 bộ Master Chef cóp của G. giờ vẫn chưa xem được tập nào. Khỉ!). Rồi hôm đấy ở một mình thì thích ăn giờ nào thì ăn, ngủ giờ nào thì ngủ. Mình muốn nằm đọc sách. Muốn bật nhạc đi tắm. Muốn im lặng rửa bát. Chẳng cần trò chuyện với ai. Đôi khi mình nghĩ rằng, nếu không dành thời gian để tìm sự thoải mái thảnh thơi cho chính bản thân, thì sẽ chẳng thể chăm sóc được ai khác.

Từ đó mình lại thấy là, con người (trước hết là phụ nữ, sau đó là đàn ông) cứ cố gắng làm lụng, duy trì cuộc sống vì một tương-lai-tốt-đẹp-hơn, rồi bỏ quên mất chính những điều mình nên tận hưởng ở hiện tại. Bây giờ mình 22 mà đã thấy không vật nổi đời rồi. Sau này 32, chồng này, con này, gia đình họ hàng, công việc trong - ngoài, thời gian nào để ở một mình, để thoải mái như mình đang muốn. Mà không thấy thoải mái, khỏe mạnh, sao có tâm trí và sức lực để chăm sóc gia đình. Mình đồ rằng chắc lúc đó phải tìm sự thoải mái trong gia đình nhỏ bé của mình thôi. Như là ôm con đi ngủ, xắm đồ bếp núc, nấu một món ăn. Thật phục các chị các mẹ.

Hôm nay mình muốn ở một mình ghê nhé.


Tuesday, January 15, 2013

Đổi là phải mới


Mình không rõ những ai hay đọc blog của mình để thông báo cụ thể cho từng người. Vì thế mà mình mừng vì "ai đó" đang đọc những dòng này. Nghĩa là bạn còn bận tâm đến blog buồn than của mình.

Vậy từ nay xin gặp các bạn ở đây >:D<