Sunday, March 3, 2013

Trở về ngày xa xưa


Có chuyện rất kỳ lạ là hình như càng lớn lên, già đi, người ta lại càng nhớ về những cái đơn giản xưa cũ, giờ tìm đỏ mắt không biết ở đâu.

Chuyện gói ô mai đào, ô mua giun và mỳ tôm trẻ em đến tận hôm nay vẫn ầm ầm trên facebook một cơn sốt. Người người lùng tìm, nhà nhà lùng tìm cái thứ đồ ăn vặt bán ở cổng các trường tiểu học thuở những năm 90 ấy. Thật là tuyệt vời 200 đồng mua gói ô mai giun, trong khi bây giờ tuyệt nhiên bọn trẻ con chẳng hay biết đến. Mỗi thời mỗi khác.

Học Cơ sở văn hóa Việt Nam mới gật gù công nhận đúng là người Việt Nam thích những thứ họa tiết trạm trổ, hoa văn chi tiết. Bố mình vẫn thích vậy. Có vẻ như ngày xưa ông ba ta lấy sự chi tiết, tinh xảo làm chuẩn mực của sự giàu sang, phú quý. Chỉ nhà giàu mới có được những thứ đó. Nhưng có vẻ như thế hệ mình bây giờ lại quay về những thứ thô sơ, giản đơn, tự nhiên nhất. Bàn chỉ cần bốn chân, một ngăn kéo. Ghế chỉ cần nhỏ xinh chắc chắn như mấy quán cafe kiểu cũ bây giờ. Quần áo cũng một màu giản đơn, rộng thùng thình thoải mái. Điện thoại với vẻ ngoài càng giản đơn tinh tế kiểu hiện đại thì càng được ưa chuộng. v.v...

Nghĩ lại quần đen áo lụa mà thấy đẹp. Nghĩ đến cái bàn ăn 4 chân gỗ nâu nhà bà nội mình mà thấy yên ổn. Nghĩ đến cái vại muối dưa cũng thấy đẹp. Thiệt tình là mình bị già cỗi quá.


No comments: