Lời xin lỗi chẳng bù đắp lại được điều gì, nhất là khi chuyện đã (đáng) cho qua, hoặc là cố-cho-qua, hoặc là xong!-cho-qua. Trong tình yêu thì lỗi mù quáng mà được cho, thật vớ vẩn. Chỉ có tình gia đình là vô điều kiện, chẳng còn nhớ đến nữa, mà cho lỗi lúc nào không hay. Nhưng nghiệm kỹ lại, đến khi mà suốt ngày phải xin lỗi, thì tình yêu có vẻ không hẳn là yêu lắm nữa rồi.
Sunday, June 22, 2014
Ngắn 3
Saturday, June 21, 2014
Ước mơ bạn giai thân
Nhân dịp hôm qua ngồi khoe là xưa mình có cậu N. bạn giai thân, tính tình bình thường mà trí tuệ khôn lường, yêu đương hay ho mà với bạn bè cũng sáng tạo, dễ gần mà cũng dễ dụ, bướng bỉnh mà cũng rất logic. Sướng mê lên nhớ thời ấy, tháng sau cậu ta đi lấy vợ mất. "Bạn giai thân" đã chuyển thành "người yêu của bạn (gái) thân" từ lâu rồi, âu cũng là do cái duyên số với cái dòng đời xô đẩy. Cơ mà nghĩ lại vẫn quý ghê.
Lại thêm buổi đi lang thang check timeline facebook loanh quanh nhân lúc nghỉ giải lao kỳ ôn thi căng thẳng (LOL, nhiều từ chỉ thời gian vãi) mình lại đột ngột có suy nghĩ như này:
Có vài anh mình thích dã man. Thỉnh thoảng đọc timeline các anh, chỉ mong các anh hóa bụp thành bạn thân giai của mình. Yêu thì phí, thân thôi là đẹp. Nhưng tuổi nào rồi mà còn mơ có bạn thân giai?! Giờ chúng nó chả đập cho vài dép vào mặt vì tội còn tin vào tình-bạn-thân-thiết giữa giai với gái. Cơ mà có mình muốn thì khắc sẽ có đứa khác cũng muốn chứ nhỉ!?
Thôi là lấp liếm tri giác thế tẹo đi. Rồi sau chỉ mong chiều hè Hà Nội gió hiu hiu rủ phát có anh đi uống bia ăn lạc cùng, thoải mái vô cùng, nói năng vớ vẩn, ăn mặc lung tung, chỉ giai trỏ gái chẳng lo sơ sẩy tình bạn, chẳng sợ người đời điều tiếng (về anh ta).
"Ví đây đổi phận làm giai được
Thì sự anh hùng há bấy nhiêu!"
Saturday, June 14, 2014
Ngắn 2
Đọc "Cứ gõ cửa sẽ mở", tập truyện ngắn của Hoa Học Trò, em 24 tuổi, có khi dè bỉu thứ truyện vớ vẩn trẻ con linh ta linh tinh, lại thèm cảm giác tim đập dữ dội chờ một cái nắm tay, tìm một ánh mắt ở hành lang lớp khác, cười vu vơ vì một câu đùa, khấp khởi ngóng một cái balo. Chưa biết hết, nhưng đã chán tìm hiểu thêm rồi. Giá được chỉ một cái chạm tay trong sáng, đỏ lựng hai tai.
Monday, June 2, 2014
Tính nết làm sao, đời chiêm bao y như vậy
Hôm qua mình nằm mơ thấy mình tham gia một trò chơi với chủ đề là "Yêu Tổ quốc". Trò này chơi cùng với toàn bạn học cùng thời đại học, chia thành hai đội, người tham gia chơi chỉ mặc áo dài hoặc áo cờ đỏ sao vàng. Đang chơi mình gặp bác T. và anh V., hai người họ hàng mà có phong thái sống để lại ấn tượng về những người tài không hoàn hảo trong mình, bác và anh đang trên đường đi xuyên Việt. Bối cảnh của giấc mơ là cồn cát dài vùng Bình Thuận và gió Lào nóng hây hây phả lên hai gò má. Độ tương phản màu sắc quá mạnh, hơi nóng cũng mạnh, và mạnh hơn cả là cảm giác tranh đấu trong một cuộc chơi vì Tổ quốc, cũng như xúc cảm khi được gặp những người mình luôn mến phục.
Giấc mơ tắt vừa lúc nắng lên chiếu ngang cửa phòng mình, soi chói lên giường ngủ của mình. Nằm nguyên nhắm mắt, sao 24 tuổi rồi mình vẫn còn băn khoăn về khả năng của bản thân, về con đường mình sẽ chọn? Bác T., anh V., những năm 24 tuổi đều đi con đường trắc trở. Người chiến đấu vì đất nước, trong cuộc chiến mà lòng không phục. Người xả thân vì bạn, trong cuộc chiến vô nghĩa lãng phí tuổi thanh xuân. Rồi cuộc sống dẫn họ đi đến đâu?
Dù ở nhà hay ở đây, cái tù túng không rạch ròi được chính mình, không làm rõ được lối đi của mình, vẫn cứ làm mình trở nên lãng nhách. Nếu không có tầm nhìn xa, thì khó lòng đi xa được phải không? Tự do nằm ở đâu nếu không phải là từ trong chính tư tưởng của mình!
Tự dưng mình mong được nhìn thấy một ngày, mình sống trọn từng ngày cho công việc mà mình yêu thích, và xả hơi vì điều làm mình thỏa thích. Hôm qua còn làm việc tới khuya ở văn phòng, sáng hôm sau đã lên máy bay, ùa vào cái thân thương của Sài Gòn náo nhiệt. Sáng ra là trang phục lịch sự gặp khách hàng, tối đến đã bô nhếch vắt chân gò kè vẽ vời khâu vá đồ handmade. Ước gì, ước gì!
Subscribe to:
Posts (Atom)