Đến hôm nay là sau tận 2 ngày rồi mà mình vẫn chưa hoàn hồn. Cơ bụng vẫn còn đau, do chơi các thể loại (gồm 2) trò chơi mạo hiểm ở khu du lịch Hồ Mây. Người vẫn lâng lâng như ngồi trên bus, trên taxi, trên máy bay và... trên xe đạp điện. Đầu óc vẫn ngất ngư tưởng như thiếu một nghìn năm ngủ. Ôi chao là buồn ngủ. Đi học buồn ngủ đã đành, lái xe cũng buồn ngủ tuốt huhu.
Cuối cùng, và không kém vần nghiêm trọng, đó là tâm hồn mình vẫn chưa quay lại được với thực tại hihi. Chuyện là, ai cũng biết đấy, ngột ngạt ở đâu là lại muốn chạy đi chỗ khác để sướng. Chúng mình cũng vậy. Một chuyến đi cho 5 con người không biết đến bao giờ mới có chuyến đi chơi xa lần thứ hai. PZ xa xứ nhớ nhà da diết bỗng có 4 bạn tới thăm. 4 đứa còn lại cũng vất vưởng. TP chuẩn bị nghỉ việc, sung sướng rụng rời mà đi chơi. Các cuộc điện thoại sale và suy nghĩ về am cầu thần ở tầng 11 tăng thêm quyết tâm đi một chuyến "cho đỡ buồn" của LV. Riêng ST, quá kiệm lời nên mình thiết nghĩ, vì "thời sự quá thối" mà bỏ xứ vào tận Vũng Tàu giải khuây. Và mình đây. Đầy sự. Nên là ra đi hihi.
Thật tình, lâu lâu mới được nói ba hoa thoải mái thế, cười "người chiến sĩ" sung sướng thế. Quan trọng nhất là tinh thần cực kỳ thoải mái, không hề lo ngại ai đánh giá, nhận xét, ai phê phán điều gì. Cứ thế 5 đứa ăn, 5 đứa ngủ, 5 đứa đi, 5 đứa chơi, chẳng e sợ bố con thằng nào.
Đúng là lâu rồi mình mới được nhẹ nhõm thế. Đâu có phải lo sáng hôm sau 8h dậy đi học. Tối 8h chạy vội về nhà ăn cơm còn học bài còn đi ngủ. Chẳng buồn check gmail công việc, cũng không bận tâm ai gọi có việc gì. Mặc tuốt, kệ tuốt. LV cũng không lo đến báo cáo tuần, PZ cũng chẳng buồn in đề cho sinh viên làm bài kiểm tra. Tha hồ là sung sướng.
Đến giờ, tâm trí mình chỉ ngập tràn cảm giác tươi mát rụng rời khi đứng ăn củ đậu ở bến bus chờ xe đi Vũng Tàu và cốc sinh tố dâu tây ngọt thơm ngon không còn lời ca tụng. Mình thích đi chân trần ở biển và mút kem Wall's hàng Thái xịn. Thích đeo kính dâm ngồi co chân hứng gió biển và tắm nắng Vũng Tàu độ UV là 12. Thèm lẩu cá dứa với bánh bèo nữa. Vân vân vẫn đấy!
Còn nợ nhau bữa bia!









