Monday, September 14, 2015
Đời du học sinh ăn quả trứng luộc
Giờ là hơn một giờ sáng ở Ý rồi. Mình vừa bắc nước luộc một quả trứng. Cái chuyện nửa đêm thèm ăn trứng luộc này làm mình phải viết một cái blog ngay, vì mình thấy thú vị lắm.
Ở nhà chắc có lên Sapa ăn trứng nướng thôi, chứ mà bảo đi luộc quả trứng để ăn thì đời nào, đúng không? Bao đồ ăn vặt chất đầy tủ, có khi chậm ăn kiến còn bu vào. Hàng tạp hóa mở cửa đến 11 giờ đêm, nay lại thêm chuỗi cửa hàng tiện ích 24/7. Quán ăn ngày, quán ăn đêm, bước chân xuống cửa chung cư là rải dày từ nhà ra đến... vô định. Thế thiếu đồ sao mà phải ăn trứng luộc?!?!
Trước khi đi học, sẵn biết là bên Âu này "bim bim siêu chán đấy! Không có bim bim phô mai với Poca vị BBQ mà ăn đâu!". Mà sang đây mới phải công nhận là đồ ăn vặt bên này "siêu chán" huhu. Nào đâu có ngô cay, bỏng, bim bim, kẹo chip chip, bò khô, mực tẩm, bánh gạo mặn ngọt! Đi siêu thị chắc chỉ tìm được lạc rang, khoai tây (chips) giòn không vị hoặc các vị rất thanh đạm và bình thường, bánh quy que mặn. Người Ý chuộng đồ ngọt, đồ ăn vặt là bánh ngọt dạng pastry mua ở các pasticceria (tiệm bánh), kem và sữa chua tươi ở các gelateria (tiệm kem), các loại socola Kinder và vô vàn bánh quy muôn hình vạn trạng trong siêu thị. Thiên thần ăn vặt như mình chỉ biết khóc thét.
Về đồ ăn vặt vỉa hè mà tự hào phải nói Việt Nam ta là một thiên đường nhỏ trong toàn bộ thiên đường ăn vặt vỉa hè châu Á, thì tất nhiên, Ý không có! Ở Ý, đặc trưng là aperitivo. Hàng chiều trước bữa tối, người Ý đến các quán bar - cà phê, như ta đi uống bia hơi vậy. Họ dùng đồ uống nhẹ như các loại vang trắng, đỏ đặc trưng nước Ý, cocktail trái cây, nước ngọt có ga pha cồn nhẹ, kèm với một đĩa đồ ăn nhẹ như bánh mỳ kẹp thịt nguội, pastry (bánh ngàn lớp) nhạt vị nhồi cá hồi trộn mayonnaise, pizza sốt cà chua đặc trưng của Ý... trong dạng các miếng nhỏ xinh bỏ lọt vào miệng. Aperitivo cũng thú vị đấy, văn hóa ngồi lan ra cả vỉa hè trước những quán bar nhỏ xinh vào một chiều hè Địa Trung Hải thật quá dễ chịu. Thế nhưng nào có đâu nộm bò khô, caramel thập cẩm, sữa chua mít, ốc luộc ngao xào, nem chua rán khoai tây rán huhu.
Thôi thì khóc lóc chán cũng phải... lau mặt đứng dậy. Cái khó nó hóa ló cái chăm. Nửa đêm úp mỳ như sinh viên ta ở nhà hóa xa xỉ, vì một gói mỳ tôm ngon cũng phải đi tàu 2 tiếng lên chợ Tàu ở hai thành phố lớn lân cận là Rome hoặc Napoli để mua. Thành thử thực đơn mới chưa bao giờ có trong đời lại hóa lên ngôi. Một quả trứng luộc: 10 phút lòng cực đào, 15 phút lòng hơi đào, 20 phút siêu chín. Một đĩa spaghetti với sốt cà chua không thôi cho nhẹ bụng: một bó mỳ đường kính 2cm là đủ cho đứa dạ dày bé như mình. Hôm nào thích thanh mát thì hai lát bánh mỳ (toast) phết pho mát Philadelphia, kẹp rucola (rau răng hổ) và 2 lát prosciutto crudo (thịt chân giò muối khô - sống). Hôm nào nổi hứng thì thậm chí là nay anh đã cao tay, nấu hẳn cơm bằng bếp (điện), ủ cháy giày giòn vàng ruộm, cạy mỏi tay ăn cùng với ruốc xách tay từ Việt Nam. Đêm đến rất tĩnh, miếng ăn một mình hay hai mình xì xoạt trong bếp cũng hóa xúc tích như văn thơ!
Đồ ăn đêm đã được cải thiện, ngón nghề nấu ăn nay đã lên cao với một loạt cẩm nang từ anh Google (mới đổi logo) yêu dấu. Từ đó, du học sinh nấu ăn quèn như anh múa dao đũa với phở bò hầm xương 8 tiếng, bún bò giò heo ăn cùng tía tô mua về từ Séc, bánh giò nóng với lá chuối ra tận bờ suối xin hái được hai tàu, bánh trôi bánh chay, xôi xéo xôi ngô xôi đỗ đen xôi xoài, thịt nướng sườn nướng ướp các thể loại Tây Ta, cá đã biết đánh vảy bỏ lòng, cá kho canh cá cá rán giòn nay xuất chúng, lẩu hải sản lẩu thịt pha nước ngon như hàng, chè đậu xanh đậu đen sương sa sương sáo lên ngôi ngon hơn mọi loại chè, bánh cuốn bánh bao cũng qua tay, cá hồi áp chảo sốt chanh, rib-eye sốt rượu vang nấm trắng... Anh tự hào là giờ cứ thèm là anh quẩy mông tra Google kiếm công thức và thực hành ngay, không hôm nay thì mai sẽ có món ăn ngon, bày biện đẹp, chụp instagram khoe bạn bè.
Tất nhiên nhiều khi cũng thất bại. Có món làm 1 lần thấy chán, chả bao giờ làm lại luôn. Món nào may mà được thèm lại, thì có khi lần 2 lại hóa thành công, ngon đẫm lệ. Có hôm làm rau củ bỏ lò thôi mà đến khi ra ăn cũng chả ra gì. Thôi tự an ủi là ai nấu ăn chả thế, có món ngon có món dở, ngày may ngày xui. Hên thì no bụng, mà xui thì đói bụng miệng nhạt mà chả có cái ăn, lại xách bát sang hàng xóm ăn trực.
Viết ra thế này rồi không biết sau về nhà, hàng quán sẵn, tạp hóa sẵn, công việc bận, đi chơi bận, mông còn chịu lê vào bếp mà nấu nữa hay không? Giờ nhìn trước mắt, chỉ biết là không sẵn mà ăn, thì hễ miệng thèm, là tay có thể nấu. Không ngon được như ngoài hàng nhưng cũng đủ độ để lấp vị giác đang túa nước bọt nghĩ đến một món ăn chỉ có thể tìm thấy tít châu Á xa xôi. Thôi, quả trứng luộc ăn cũng xong rồi, dừng tại đây đi ngủ!
Tuesday, September 8, 2015
So, I'm rambling here again
Đã quá mức lâu rồi mình không viết gì ở đây. Lâu đến cỡ mà mình thậm chí quên cả thói quen vào blogspot chỉ để ngó nghiêng.
Trước đây cứ hễ có suy nghĩ bòng bong là mình lại viết vào note trong điện thoại, sau là trong tablet. Đợi đến khi thời cơ chín muồi là dán ngay vào đây, đăng thành một chú blog. Thế mà giờ mở note ra, chỉ toàn thấy to-do list và vài lời ngắn ngủi nhỏ nhoi thường ngày. Nghĩ cũng không nhớ được từ lúc nào mình bỏ mất thói quen viết ra suy tư. Có phải từ khi mình đắm chìm vào instagram với ảnh và những caption nhiều suy tư mà đến cả bạn thân cũng nhận xét là "khó hiểu bỏ xừ". Hay là khi mà mình có nhiều hơn một group chat của đội Tiêm để giãi bày, và cả những người chị em trong ký túc xá hễ loăng quăng là có thể quàng tay nhau buôn chuyện sẻ chia ngay được. Hay là từ khi mà mình nhìn vào những blog hay check của bạn bè thân thiết, chỉ thấy blog về những vấn đề lớn lao. Không ai càm ràm về cuộc sống của họ, sao mình lại vậy? Mình cần phải viết gì đó tử tế hơn chăng?
Hôm nay ngồi chơi với con mèo cả nửa tiếng đồng hồ đôi bên không mưu cầu giao tiếp, tối đến mình cần đâu đó thứ gì sâu sắc hơn một chú thích ảnh ngắn trong instagram hay những trào lưu khơi khơi nay nổi mai chìm trên kenh14. Đọc loanh quanh một vài blog trong bookmark list, tự dưng thấy thôi thúc việc trở lại đây lèm bèm về cuộc sống của mình. Mình muốn trở về với viết cho riêng mình, viết vì muốn viết ra, hơn cả bận tâm ai đang dành thời gian của họ đọc blog mình hay không.
Ngày hôm nay âu cũng là một ngày bộn bề trong ứ đọng. Dù bộn bề nhưng lại (tạm thời) không có giải pháp giải quyết. Sau nhiều chuyện nhỏ nhoi mình tự xoay sở, tự giải quyết, và tự vượt qua về mặt tinh thần, đến giờ mình vẫn thấy lúng túng nôn nao mỗi khi gặp chuyện khó. Đúng là chuyện khó vẫn cứ luôn khó. Mình chỉ biết tự nhắc nhở bản thân nghĩ về những lúc mà sự chuyển thể từ "tâm bão" đến "sau cơn bão" nhẹ bẫng như mèo đi, giờ nghĩ lại không thấy tì vết gì. Cạnh đó nhắc mình suy nghĩ lạc quan, tích cực, để tỉnh táo nhìn nhận vấn đề và tìm cách giải quyết hợp lý nhất.
Cũng sau nhiều tiếp xúc, giao lưu, vấp ngã và mắc lỗi, mình nhận ra càng phạm lỗi nhiều, càng loay hoay trong "Khi nào cần nói? Khi nào không nên". Đôi khi nói ra rồi mà phải tặc lưỡi "Chết cha!", lắm lúc lại hài lòng như thể trút được ngàn gươm đao đá phiến. Với mỗi người khác nhau, cách thức giao tiếp lại phải khác nhau. Mà phải mất bao lâu ta mới hiểu một con người kha khá để biết nên giao tiếp với họ bằng cách nào? Vậy là cần phải nghĩ đến một phương pháp an toàn nhất. Và mình loay hoay trong đó.
25 tuổi, trở lại sau gần cả năm, mình thấy mình vẫn loay hoay và lúng túng. Đến độ mình không dám cả đọc lại những blog trước đây, chỉ sợ sẽ chết chìm trong ngây ngô và ngốc nghếch. Hẹn một ngày khác. Không biết sẽ có ai bận tâm về sự trở lại này hay không. Nếu có, mình chân thành cảm tạ. Như là khi một người bạn bỗng nhận xét trong instagram là "Lâu lắm rồi chẳng biết đọc blog mới của ấy ở đâu". Và mình sẽ càm ràm nhiều hơn từ giờ. Có lẽ là, mình lại muốn trở lại với cách tư duy bằng viết lách. Viết được đến đây rồi, người nhẹ nhõm ra đôi phần. Dạo này thực tế là cân nặng cũng đang giảm. Nhưng chắc còn phải viết ra nhiều nữa, trong đầu hiện đang nhiều điều nho nhỏ chẳng biết bao giờ mới ngỏ được ra đây đây.
Trước đây cứ hễ có suy nghĩ bòng bong là mình lại viết vào note trong điện thoại, sau là trong tablet. Đợi đến khi thời cơ chín muồi là dán ngay vào đây, đăng thành một chú blog. Thế mà giờ mở note ra, chỉ toàn thấy to-do list và vài lời ngắn ngủi nhỏ nhoi thường ngày. Nghĩ cũng không nhớ được từ lúc nào mình bỏ mất thói quen viết ra suy tư. Có phải từ khi mình đắm chìm vào instagram với ảnh và những caption nhiều suy tư mà đến cả bạn thân cũng nhận xét là "khó hiểu bỏ xừ". Hay là khi mà mình có nhiều hơn một group chat của đội Tiêm để giãi bày, và cả những người chị em trong ký túc xá hễ loăng quăng là có thể quàng tay nhau buôn chuyện sẻ chia ngay được. Hay là từ khi mà mình nhìn vào những blog hay check của bạn bè thân thiết, chỉ thấy blog về những vấn đề lớn lao. Không ai càm ràm về cuộc sống của họ, sao mình lại vậy? Mình cần phải viết gì đó tử tế hơn chăng?
Hôm nay ngồi chơi với con mèo cả nửa tiếng đồng hồ đôi bên không mưu cầu giao tiếp, tối đến mình cần đâu đó thứ gì sâu sắc hơn một chú thích ảnh ngắn trong instagram hay những trào lưu khơi khơi nay nổi mai chìm trên kenh14. Đọc loanh quanh một vài blog trong bookmark list, tự dưng thấy thôi thúc việc trở lại đây lèm bèm về cuộc sống của mình. Mình muốn trở về với viết cho riêng mình, viết vì muốn viết ra, hơn cả bận tâm ai đang dành thời gian của họ đọc blog mình hay không.
Ngày hôm nay âu cũng là một ngày bộn bề trong ứ đọng. Dù bộn bề nhưng lại (tạm thời) không có giải pháp giải quyết. Sau nhiều chuyện nhỏ nhoi mình tự xoay sở, tự giải quyết, và tự vượt qua về mặt tinh thần, đến giờ mình vẫn thấy lúng túng nôn nao mỗi khi gặp chuyện khó. Đúng là chuyện khó vẫn cứ luôn khó. Mình chỉ biết tự nhắc nhở bản thân nghĩ về những lúc mà sự chuyển thể từ "tâm bão" đến "sau cơn bão" nhẹ bẫng như mèo đi, giờ nghĩ lại không thấy tì vết gì. Cạnh đó nhắc mình suy nghĩ lạc quan, tích cực, để tỉnh táo nhìn nhận vấn đề và tìm cách giải quyết hợp lý nhất.
Cũng sau nhiều tiếp xúc, giao lưu, vấp ngã và mắc lỗi, mình nhận ra càng phạm lỗi nhiều, càng loay hoay trong "Khi nào cần nói? Khi nào không nên". Đôi khi nói ra rồi mà phải tặc lưỡi "Chết cha!", lắm lúc lại hài lòng như thể trút được ngàn gươm đao đá phiến. Với mỗi người khác nhau, cách thức giao tiếp lại phải khác nhau. Mà phải mất bao lâu ta mới hiểu một con người kha khá để biết nên giao tiếp với họ bằng cách nào? Vậy là cần phải nghĩ đến một phương pháp an toàn nhất. Và mình loay hoay trong đó.
25 tuổi, trở lại sau gần cả năm, mình thấy mình vẫn loay hoay và lúng túng. Đến độ mình không dám cả đọc lại những blog trước đây, chỉ sợ sẽ chết chìm trong ngây ngô và ngốc nghếch. Hẹn một ngày khác. Không biết sẽ có ai bận tâm về sự trở lại này hay không. Nếu có, mình chân thành cảm tạ. Như là khi một người bạn bỗng nhận xét trong instagram là "Lâu lắm rồi chẳng biết đọc blog mới của ấy ở đâu". Và mình sẽ càm ràm nhiều hơn từ giờ. Có lẽ là, mình lại muốn trở lại với cách tư duy bằng viết lách. Viết được đến đây rồi, người nhẹ nhõm ra đôi phần. Dạo này thực tế là cân nặng cũng đang giảm. Nhưng chắc còn phải viết ra nhiều nữa, trong đầu hiện đang nhiều điều nho nhỏ chẳng biết bao giờ mới ngỏ được ra đây đây.
Subscribe to:
Posts (Atom)

