Thursday, January 24, 2013

Lưu manh giả danh cán bộ


Thời gian là cái khỉ gì mà không làm gì người ta cũng sợ chết khiếp?
Là ngày xưa hay rong chơi lãng phí thời gian, ít suy nghĩ đắn đo nên thời gian trôi chậm?
Hay là vì bây giờ quá lo toan băn khoăn, quá nhiều việc mà không đủ vui hớn để làm hết thảy, trong khi đó những việc đau lòng không muốn vẫn phải làm thì vẫn đấy, nên thời gian trôi nhanh hơn xưa?

Thật đáng sợ. Có cái lỗ nằm trên tai mình đã 1 năm. Có cái ảnh tốt nghiệp mới đấy cũng đã nửa năm chụp. Có cái Báo chí hát mới đó mà đã 2 năm. Có cái tình yêu mới vậy mà đã dày dài và vững chãi. Có cái cuộc đời đã quay ngoặt.

Dù gì mình cũng nghĩ mình có quý nhân phù trợ. Nghĩ kỹ từ bé đến giờ, đời mình luôn có một lối đi sáng rõ. Mình cứ sung sướng, hạnh phúc đi theo lối đó. Đến được đích thì là hạnh phúc, không đến đích lắm cũng vẫn sáng sủa ít nhiều. Và cứ hễ mình gặp một lối bế tắc, là y như rằng có một người nào đó xuất hiện, mở một lối đi mới cho mình. Ví dụ như vào lúc mình vật vã với SK thì CĐ xuất hiện. Lúc mình ham chơi cấp III thì bỗng chị D xuất hiện, dẫn mình vào con đường BC như thuở đại học. Cứ thế cứ thế. Mình nghiệm kỹ rồi, không thể sai được. Cuộc đời hay quá là hay. Thời gian mau quá là mau.

Cuối cùng, có những quãng thời gian rất dài, nghĩ lại sao mau đến thế. Như là một người đã chết đi sống lại đến mấy lần mà mới chỉ có vài tháng trôi qua thôi ấy. Thật là kỳ diệu. Thật may cho mình đã trải qua vài chuyện, và chứng kiến nhiều chuyện. Đó là những chuyện mình không bao giờ quên. Như buổi chiều tà ngồi nhìn ra cái ao tù nước đọng trước chuồng lợn nhà dì Năm ở tận chợ Bình Điền. Như là lúc chứng kiến gia cảnh tang thương của một người bạn qua đời đột ngột. Như là lúc mình đạp xe trong nước mắt lao ra phố. Nhưng hay cái là nghĩ lại thì chỉ như là vài tích tắc vụt qua.

Mình e là thời gian thật lưu manh quá. Rồi phải chăng vì thế mà càng già, càng hiểu biết, người ta càng nhìn cuộc đời điềm nhiên hơn?


Wednesday, January 23, 2013

Mẹ đơn thân có vui không?


Hôm nay trời Hà Nội hửng nắng, tâm trạng mình hửng vui nên mình viết một bài blog ra vẻ ghê gớm. Bài blog có nội dung là Là con gái có thật sướng?

Mình tiếp xúc với không ít bạn gái nói rằng họ muốn làm mẹ đơn thân (single mum). Mỗi người một lý do. Người thì là vì không tin có người đàn ông nào có thể thủy chung chăm sóc được mình. Người thì lo lắng sẽ không yêu được ai nữa sau những lần chia tay rất đau. Mẹ mình thì nói thẳng rằng "Nếu con lấy phải một anh chồng không thể chăm lo cho con và con của con, thì thà con không lấy, làm mẹ đơn thân luôn còn sướng hơn!".

Tuy nhiên, cuộc đời không hề đơn giản còn con người thì quá giản đơn.

Nói đời không hề đơn giản là vì, suy cho cùng, rất ít người đi ngược lại được với xu hướng của cuộc đời. Một khi có thể đi ngược, là họ vốn đã ngược đời rồi. Ví dụ như các ca sĩ, diễn viên nổi tiếng giờ làm mẹ đơn thân. Họ có thể như vậy, vì một là họ có thể kiếm được nhiều tiền hoặc là người bố (không trên danh nghĩa) của con họ là những người có tiền. Không có nhiều tiền khó lòng thuê người giúp việc, khó mua được quần áo ấm, khó đưa con đi chữa bệnh ở nơi cơ sở vật chất tốt, khó mà mua đồ ăn ngon hay sữa tốt cho các con được lắm.

Vậy là muốn làm mẹ đơn thân thì phải có nhiều tiền. Mà đa phần chúng ta là người ít tiền. Mình có chị bạn bị người yêu bỏ khi đã có thai, vẫn quyết định sinh em bé. Bữa trước em bé bị bỏng, phải vào viện cấp cứu, hết không biết bao nhiêu tiền. Một mình chị xoay sở đủ đường vừa chăm con, vừa lo đi làm, vừa lo thủ tục để lấy tiền bảo hiểm. Vừa nhờ mình làm hộ giấy tờ mà vừa buồn kể chuyện một mình chăm con. Mình ngẫm ra, nói thì dễ, nghĩ thì thấy tự do cá tính lắm, nhưng đến lúc vào đời thật rồi, mới biết khó khăn nhường nào.

Nói hơi xa một tí, mình ghen với những người sinh ra có bố mẹ giàu có sẵn tiền cho con cái quá huhu.

Quay lại chủ đề. Thế nhưng không phải có nhiều tiền là làm mẹ đơn thân được đâu. Vì đó, con người vốn giản đơn. Các bạn gái, dù có là tomboy dáng người khỏe khoắn, là cô gái có cá tính mạnh hay là một cô gái hiền lành dễ chịu, hoặc một cô ghê gớm chanh chua, thì rốt cuộc, cũng vẫn cần cho mình một chỗ dựa.

Là con gái, có lẽ người ta chỉ muốn độc thân khi chưa tìm được người hợp với mình, hoặc chưa đủ điều kiện để kết hôn. Chứ một khi đã có người yêu thương và sẵn sàng ở bên cạnh, bảo vệ, quan tâm mình, thì có mười trái tim sắt cũng tan chảy gật đầu "đồng ý". Đó không phải là vì phụ nữ kém cỏi, yếu mềm. Cũng chẳng phải họ ba phải, dễ bị lừa. Đơn giản là vì ai sinh ra cũng muốn được yêu thương, họa có người không bình thường mới muốn sống một mình còm cõi. Dễ hiểu như thế là cùng!

Chắc vì thế mà mình chẳng ngạc nhiên khi nghe tin cô bạn thích đi, thích sống vì công việc, thích quên mình vì bảo vệ công bằng nhất lớp ĐH của mình, lại chuẩn bị lấy chồng, ổn định một cuộc đời. Mình cũng không bất ngờ khi nghe chị mình, một người mình tin là dành cho bầu trời, người phải sống cho hết nhẽ đam mê vì bay nhảy, vì du lịch, vì sống cá tính, lại chấp nhận lấy chồng, bất kể chuyện tình có tréo ngoe ngang trái. Rồi cũng không lấy làm lạ gì, khi chính bản thân mình, từ một đứa không tin vào hạnh phúc gia đình, không tin mình có thể gây dựng được một gia đình hạnh phúc, lại hóa tin tưởng vững chắc hơn bất cứ lúc nào trong cuộc đời.

Là con gái, cái tủi thân được quyền bộc lộ nhiều hơn con trai, đâm ra cũng cần yêu thương nhiều hơn. Đàn ông phần đông có thể sống một mình vương giả, hàng tối đi chơi với bạn bè vui tụ, nhưng phụ nữ hướng đến sự ổn định, sự êm ấm như một điều tất lẽ tự nhiên, chẳng dưng mà dừng cho được.

Suy cho cùng, làm mẹ đơn thân không phải việc sai trái gì, nhưng vì chính bản thân mình, vì con cái mình sau này, hãy cân nhắc thật kỹ. "Sự trọn vẹn" là khái niệm không có chuẩn mực nhưng sự thoải mái, vui vẻ trong chính lòng mình, thì chỉ mình mới thấu hiểu được thôi.

Hãy sống yêu thương và để mình được yêu thương.


Sunday, January 20, 2013

Nói không ngoa


Chứ mình nghi là không có mạng, không theo mạng, không check mạng thì mọi người sẽ cũng quên mình luôn. Liệu có thể?

Công bằng mà nghĩ thì nếu mình không vào mạng, không check mail, không coi facebook, không vào yahoo, cũng chẳng buồn skype, thì cũng không quan tâm hay nói chuyện được với mọi người xung quanh. Mà mình không quan tâm được họ, thì sao mà họ quan tâm đến mình chứ?

Ai sẽ là người sót lại trong gần 900 friends facebook?

Nói gì thì nói, niềm tin vẫn nằm ở những comment, những PM hỏi blog của mình đã đi đâu? Hay nói rằng họ hay đọc blog của mình lắm. Thật hết xảy!

Tuy lạc quẻ nhưng vẫn rất lạc quan <3


Ai nuốt mất ngày của tôi


Dạo này mình đã (không chính thức lắm) trở thành một nhân viên đi làm theo khung thời gian của những con người công sở. Sáng 8 giờ có mặt ở cơ quan. Mình hay đến muộn 10-15 phút, đa phần vì khinh thường quãng đường quá ngắn đến cơ quan. Có hôm đến đúng 8 giờ mà chạy hùng hục lên tầng 3, mở cửa ào vào văn phòng như kiểu sợ nếu đi bộ rề rề giống mọi khi sẽ qua mất cái giờ hiếm hoi ấy.

Đấy, còn chiều thì 5 giờ tan sở. Sếp trưởng đã lớn tuổi, hay có câu rất chất là "Hôm nay bác mệt lắm, không làm được nữa đâu, bác đi về đây!". Nói xong sếp đi về từ 4 giờ. Sếp phó tiện cũng đi nhờ ô tô sếp trưởng về luôn. Thế nhưng mà tối đến có hôm 9 giờ còn thấy sếp trưởng gọi điện thoại nhắc việc, hoặc sếp phó tận 2 giờ sáng còn gửi email công văn. Mình tin là đây là một văn phòng đặt công việc lên làm trọng chứ không phải là cái giờ hành chính lãng nhách vớ vẩn cứ chuẩn y mà phải làm.

Quay lại mình, cứ 5 giờ mà còn việc là mình ở lại làm nốt. Hôm nào không ở lại thì là vì mình phải đi học luôn vào buổi tối. Tức là sau 8 giờ tối mình mới được lê thân về nhà. Có hôm gió lạnh, bước từ trong tòa nhà cơ quan ra gió sộc vào buốt cả óc. Khiếp cái Hà Nội này sao mà lạnh thế, lạnh thôi chưa đủ lại còn mưa phùn. Trong cơn gió sộc, bác bảo vệ vẫn còn đang đứng đợi, ánh mắt hy vọng hỏi "Còn ai không cháu?". Mình lại trả lời như hàng ngày vẫn nói "Dạ hết rồi, chỉ còn (chúng) cháu thôi". Thế rồi đôi bên chia tay nhau đi về.

Tối về đến nhà chỉ còn đủ sức và thời gian chui vào phòng tắm xả nước nóng cho ấm người và trở về khỏe mạnh. Manh mún được ít sức lực, mình kịp đánh sạch răng. Đánh xong thì chỉ còn mỗi một việc duy nhất là duỗi thẳng cẳng chân cẳng tay trùm chăn đi ngủ. Thế là hết một ngày.

Cuối tuần trước mình bỗng bàng hoàng nhận ra mình không biết bếp nhà mình có thêm cái thùng gạo mới. Căn bản là vì mình đã không bước chân vào bếp suốt cả tuần. Rồi mình tự dưng nguyện vẹo lưng để ngồi nhà trọn 1 ngày 1 cách yên ổn.

Không biết từ khi khỉ mốc nào, mình đã từ một đứa phi như ngựa ngoài đường, lấy việc ra phố ngắm người và vui chơi làm niềm hoan lạc của cuộc sống, chuyển thành đứa sẽ sung sướng nếu có lúc được ở một mình trong nhà. Mình thèm thuồng một ngày được ngủ đủ giấc căng đét, được nằm sõng soài xem phim hết tập này đến tập kia (Nói mới nhớ, 2 bộ Master Chef cóp của G. giờ vẫn chưa xem được tập nào. Khỉ!). Rồi hôm đấy ở một mình thì thích ăn giờ nào thì ăn, ngủ giờ nào thì ngủ. Mình muốn nằm đọc sách. Muốn bật nhạc đi tắm. Muốn im lặng rửa bát. Chẳng cần trò chuyện với ai. Đôi khi mình nghĩ rằng, nếu không dành thời gian để tìm sự thoải mái thảnh thơi cho chính bản thân, thì sẽ chẳng thể chăm sóc được ai khác.

Từ đó mình lại thấy là, con người (trước hết là phụ nữ, sau đó là đàn ông) cứ cố gắng làm lụng, duy trì cuộc sống vì một tương-lai-tốt-đẹp-hơn, rồi bỏ quên mất chính những điều mình nên tận hưởng ở hiện tại. Bây giờ mình 22 mà đã thấy không vật nổi đời rồi. Sau này 32, chồng này, con này, gia đình họ hàng, công việc trong - ngoài, thời gian nào để ở một mình, để thoải mái như mình đang muốn. Mà không thấy thoải mái, khỏe mạnh, sao có tâm trí và sức lực để chăm sóc gia đình. Mình đồ rằng chắc lúc đó phải tìm sự thoải mái trong gia đình nhỏ bé của mình thôi. Như là ôm con đi ngủ, xắm đồ bếp núc, nấu một món ăn. Thật phục các chị các mẹ.

Hôm nay mình muốn ở một mình ghê nhé.


Tuesday, January 15, 2013

Đổi là phải mới


Mình không rõ những ai hay đọc blog của mình để thông báo cụ thể cho từng người. Vì thế mà mình mừng vì "ai đó" đang đọc những dòng này. Nghĩa là bạn còn bận tâm đến blog buồn than của mình.

Vậy từ nay xin gặp các bạn ở đây >:D<