Wednesday, April 13, 2016

Sinh nhật bố


Hôm nay là sinh nhật bố. Sau nhiều năm nhầm lẫn, giờ mình đã chịu nhớ sinh nhật bố rồi. Hồi còn tiểu học, hay có sinh nhật bố to lắm. Bánh kẹo, hoa quả, nến pháo và đông đủ mọi người. Khi mình lớn lên, chẳng có thêm sinh nhật nào nữa. Mỗi năm một buồn, sinh nhật đáng lý phải vui, nên chẳng gỡ gạc được gì. Có đổ tại thế mà không nhớ được sinh nhật bố mẹ thì cũng được đấy, nhưng cơ bản do mình vô tâm thôi. Ngày tháng trôi, thứ gì mà không để tâm, làm sao nhớ được.

Mình hay viết về mẹ trên facebook, nhưng trước thì hay viết về bố trong blog. Nghĩ kỹ về lý do vì sao vậy, thì có lẽ là trong khoảng 15 năm đến khi hết cấp 2, sự quý trọng về kiến thức và tình yêu của mình thiên về cho bố hơn. Bố dạy tết tóc, bố tắm cho hai chị em, bố dạy sửa bóng đèn, bố dạy bón sữa cho mèo con, bố dạy về biển báo giao thông, bố đi họp phụ huynh, bố kẹp chân chúng mình ngủ trưa cho không trốn đi chơi. Bố là biết bao câu chuyện về quang thời gian mình còn bé. Mình nhớ những kỷ niệm với bố thời đó, nhiều hơn là với mẹ.

Trong khi đó, những năm gần đây mình sống gần mẹ hơn. Mình lớn lên, biết lọc những câu chuyện, lời nói nghe được. Hiểu biết hơn, cũng là lúc thông cảm và yêu thương mẹ nhiều hơn. Những bực dọc, cáu gắt, của mẹ đều có nguyên do. Những tủi thân, gắng gượng của mẹ đều vì chúng mình. Trong 3 năm mình đi học, mẹ ở nhà một mình, bớt đi lo toan hàng ngày cho hai đứa, nhưng lại mang nỗi buồn cô đơn thiếu con cái quây quần. Càng lớn, hiểu tâm tư người phụ nữ, lại càng hiểu cho mẹ nhiều hơn.

Người ta vẫn bảo, mình thì chưa trải qua chưa kiểm nghiệm được, rằng con cái phát triển tốt nhất khi có đủ bố và mẹ. Mình giờ chỉ mong bố và mẹ mình khỏe mạnh, để mình còn kịp làm gì đó đỡ đần bố mẹ. Và rồi sau này, mình mong là mình vun vén và giữ gìn được một gia đình trọn vẹn cho các con của mình. Không để có ai phải ngồi buồn nghĩ về người bố, người mẹ đang mỗi người một nơi, không cùng chia vui một bữa cơm sinh nhật như mình bây giờ.

Nhiều khi cô đơn quá, chỉ mong được về Nhà.
Con chúc mừng sinh nhật bố, bố ơi!


Sunday, April 10, 2016

Piece by piece



"Piece by piece I feel far from the tree
I will never leave her like you left me
And she will never have to wonder her worth
Because unlike you, I'm going to put her first"

Someone told me cruelly that I will have a baby with another man, not my husband, the same situation as me, having a brother from another mom. Yeah, for me, it's fcuking cruel. 

Maybe you are laughing at me and thinking that I am deserved that. But do you know that no one is deserved the pain that they cannot even react and raise their voice to fix it. I may not be a good person enough for you, but I am trying to do my best in anything as possible. I also strongly believe that I will be a good mum to my children, no matter who is their dad.

Family is a sparkling word that I fell respectfully so much whenever I think about it, or see how happy my friends' families are. Cannot say that I don't feel jealous, honestly I do. That's why I have never made jokes or said a single cruel thing about anyone's family and parents. Everything has its roots. And don't judge a situation you have never been in. I don't hate you for that, you just don't understand. Eventually, I understand that life experience can be earned only by our owns, not completely through books, movies or columns on magazines.

So yeah, it's just too sad today at the first time listening to this song and thinking about what just happened, so that I have to write down some words. For myself more than anyone else. Thanks Kelly Clarkson for this beautiful song. I embraced myself by a sunny cozy afternoon listening to this song and now feel so peaceful.


Saturday, April 2, 2016

Ôm một con mèo


Nhà mình ngày xưa ấy, có nuôi mấy lần mèo. Mình thì mấy lần khóc, khóc như mất người thân, khi mà mèo bệnh hay ăn phải bả mà chết. Đến giờ còn nhớ như in cái hôm gào khóc ấy. Mình tin lắm là nhân cách, tính cách con người có phần ảnh hưởng bởi tình yêu động vật. Sau này mình sẽ cho con mình nuôi một con vật nào đấy mà nó thích. Để lúc nó vui nó buồn nó chơi, nó đều có con gì để ôm vào lòng, để đùa cùng, để trò chuyện mà không cần đợi lời đáp lại.

Mình muốn có con mèo để ôm ghê.