Sunday, September 28, 2014

Ngắn 5


Chả biết bị gì mà đêm nào cũng cứ lần mò đọc ba cái linh tinh, hay quan trọng, hay tình cảm, hay nghiêm túc. Đến lúc nhìn đã thấy 2-3h sáng. Sờ lên trán có một cái mụn to. Hơi lo.

Từ ngủ 10 tiếng, giờ chỉ còn 8 mỗi ngày. Thế mà mình vẫn không đủ thời gian làm hết việc hay ho là sao. Đầu nghĩ ra bao thứ để làm. Mà có bỏ phí phút nào ngồi gặm móng tay vò tai bứt tóc đâu!!!!

Đi ngủ đi ngủ.

Tuesday, September 23, 2014

Begin Again?


Begin Again quả đúng là một phim về âm nhạc, chứ không phải phim ca nhạc. Mình đang ngồi nghe lại soundtracks của phim, và nghiệm lại điều đó. Mỗi bài hát được đặt đúng chỗ, hợp lý, và được viết một cách mượt mà cho chính phân cảnh nó được đặt vào.

Bên cạnh đó, Begin Again còn có một kịch bản chặt chẽ từ đầu đến cuối. Mỗi một phân cảnh kể một câu chuyện của riêng nó, đặt trong khung cảnh chung của cả bộ phim. Nửa đầu phim không đi theo trình tự thời gian như thông thường. Thứ tự trước sau bị đảo lộn tùng phèo, tưởng như một bộ phim về đi xuyên thời gian (ví dụ About Time). Nhưng chính từng câu chuyện riêng lại được liên kết chặt chẽ trong kết cấu kịch bản, như thực tế cuộc sống là người với người sống để quàng với nhau.

Steve mang Gretta đến quán rượu hôm đó. Dan thì hoàn toàn lạc lối. Dave lại chính là lý do cho mọi sự. Violet xuất hiện đúng lúc, là nút rối cần phải gỡ cho cả một sự tưởng-như-sụp-đổ của gia đình Dan, mà Gretta là người ra tay gỡ nút. Cứ thế cứ thế, đạo diễn để các nhân vật xuất hiện không theo thứ tự thời gian, mà là thứ tự không gian. Mỗi nhân vật mới xuất hiện đều có lời lý giải đính kèm ngay lập tức. Người xem vừa đặt câu hỏi, là khắc được mời xem ngay câu trả lời.

Lại có nhiều đoạn không dễ dàng cho người xem như thế. Kịch bản chéo ngoe mang đến sự thất vọng thú vị cho người xem khi đoán sai một diễn biến, ví dụ như ở mối quan hệ của Dan và Gretta. Là cộng sự, là người truyền cảm hứng, là bạn, hay là mối quan hệ đặc biệt hơn thế? Đến cuối cùng, có lẽ quãng thời gian thu âm đĩa nhạc cùng với nhau đã giúp Dan và Gretta tìm ra nơi mình đang lạc lối, và trở về là chính mình.


Nói chút chuyện cá nhân sau khi xem phim, mình đang y như a lost star vậy. Hẳn là ai trong đời cũng có lúc như thế, khéo là cả đời. Bất kể là bố mình ở tuổi 50, hay bạn bè bên cạnh mình với những công việc ổn định hay là em trai 12 tuổi của mình ở nhà. Kiểu tự dưng phát hiện ra nơi mình đang ở không phải nơi mình thuộc về, người mình đang yêu không phải người mình muốn ở cạnh, hay thứ mình muốn bị kìm nén chẳng được nói ra.

Mình thì hay lạc lối trong tình yêu. Cả thèm chóng chán thì không phải, nhưng mà có vẻ không biết coi trọng những điều mình đang có. Hay những điều đó không thực sự có trọng lượng nhỉ? Mình băn khoăn thế đấy. Là mình đúng hay mình đang sai, nếu mình cứ theo cảm xúc cá nhân đơn thuần mà bắt đầu hay kết thúc một mối quan hệ? Có vẻ đã đến lúc cân nhắc về những điều ràng buộc xung quanh, những người liên đới.

Tuy vậy, bất kể có lạc lối ở đâu, mình vẫn tin mình hiểu rõ một điều. Đó là ai ai cũng muốn có một quang cảnh sum vầy, muốn có một chỗ dựa về tinh thần. Điều đó được thể hiện rất rõ trong ánh mắt của Dave khi nhận ra tình cảm thực sự giữa anh và Gretta, hay trong ánh mắt Gretta dõi theo gia đình Dan sau bữa tiệc chúc mừng, và trong ánh mắt Dan nhìn sâu vào mắt Gretta như lời bộc bạch về tình cảm đích thực của anh.

Rút cuộc thì, cuộc sống vẫn đầy tình yêu ra đấy. Mấu chốt chỉ là tìm đúng người dành cho mình, chấp nhận đúng lúc, tha thứ khi cần. Đã tìm được rồi thì hãy trân trọng điều đó. Quá khó! Nhưng muộn còn hơn không.


P/s: Send a big thank to the one who inspired me be back here, writing something new again. Và cảm ơn bạn Sylvie đã giới thiệu phim này rất nhiệt tình, sau là viết một bài review hay, khơi gợi thêm nhiều điều cần suy nghĩ hehe.

Monday, July 21, 2014

Ngắn 4


Ngày mai, có loạn mấy rối rắm mấy, mình quyết dọn tủ quần áo, và nghĩ lại một chút về những gì mình đang làm. Khó từ trong trứng nước rồi. Dựa dẫm một chút cũng là xa xỉ với người xấu tính.

"Nụ cười thì cũng không che được ánh mắt". Và "tính tình vẫn thế, không thử sao biết".

Biết rồi mới không thử đấy ạ, lạy giời!

Tuesday, July 1, 2014

Mát phát phê


Khuya ra mới nhớ chưa đổ rác. Sợ ma run lên, lạch cạch hùng dũng xách rác đi xuống sân vứt. Đang lò dò bủn rủn, tự dưng không khí sau mưa mùa hè mát rười rượi bập vào mặt, sướng rụng luôn. Nghĩ được như mùa hè trước, đi thong dong vào trung tâm bằng đường vắng tuyệt không thằng ăn cắp, rồi ngồi giữa quảng trường uống chai bia, ngắm sao giăng, buôn tí chuyện mà phê.


Sunday, June 22, 2014

Ngắn 3


Lời xin lỗi chẳng bù đắp lại được điều gì, nhất là khi chuyện đã (đáng) cho qua, hoặc là cố-cho-qua, hoặc là xong!-cho-qua. Trong tình yêu thì lỗi mù quáng mà được cho, thật vớ vẩn. Chỉ có tình gia đình là vô điều kiện, chẳng còn nhớ đến nữa, mà cho lỗi lúc nào không hay. Nhưng nghiệm kỹ lại, đến khi mà suốt ngày phải xin lỗi, thì tình yêu có vẻ không hẳn là yêu lắm nữa rồi.

Saturday, June 21, 2014

Ước mơ bạn giai thân


Nhân dịp hôm qua ngồi khoe là xưa mình có cậu N. bạn giai thân, tính tình bình thường mà trí tuệ khôn lường, yêu đương hay ho mà với bạn bè cũng sáng tạo, dễ gần mà cũng dễ dụ, bướng bỉnh mà cũng rất logic. Sướng mê lên nhớ thời ấy, tháng sau cậu ta đi lấy vợ mất. "Bạn giai thân" đã chuyển thành "người yêu của bạn (gái) thân" từ lâu rồi, âu cũng là do cái duyên số với cái dòng đời xô đẩy. Cơ mà nghĩ lại vẫn quý ghê.

Lại thêm buổi đi lang thang check timeline facebook loanh quanh nhân lúc nghỉ giải lao kỳ ôn thi căng thẳng (LOL, nhiều từ chỉ thời gian vãi) mình lại đột ngột có suy nghĩ như này:

Có vài anh mình thích dã man. Thỉnh thoảng đọc timeline các anh, chỉ mong các anh hóa bụp thành bạn thân giai của mình. Yêu thì phí, thân thôi là đẹp. Nhưng tuổi nào rồi mà còn mơ có bạn thân giai?! Giờ chúng nó chả đập cho vài dép vào mặt vì tội còn tin vào tình-bạn-thân-thiết giữa giai với gái. Cơ mà có mình muốn thì khắc sẽ có đứa khác cũng muốn chứ nhỉ!?

Thôi là lấp liếm tri giác thế tẹo đi. Rồi sau chỉ mong chiều hè Hà Nội gió hiu hiu rủ phát có anh đi uống bia ăn lạc cùng, thoải mái vô cùng, nói năng vớ vẩn, ăn mặc lung tung, chỉ giai trỏ gái chẳng lo sơ sẩy tình bạn, chẳng sợ người đời điều tiếng (về anh ta).

"Ví đây đổi phận làm giai được
Thì sự anh hùng há bấy nhiêu!"





Saturday, June 14, 2014

Ngắn 2


Đọc "Cứ gõ cửa sẽ mở", tập truyện ngắn của Hoa Học Trò, em 24 tuổi, có khi dè bỉu thứ truyện vớ vẩn trẻ con linh ta linh tinh, lại thèm cảm giác tim đập dữ dội chờ một cái nắm tay, tìm một ánh mắt ở hành lang lớp khác, cười vu vơ vì một câu đùa, khấp khởi ngóng một cái balo. Chưa biết hết, nhưng đã chán tìm hiểu thêm rồi. Giá được chỉ một cái chạm tay trong sáng, đỏ lựng hai tai.


Monday, June 2, 2014

Tính nết làm sao, đời chiêm bao y như vậy


Hôm qua mình nằm mơ thấy mình tham gia một trò chơi với chủ đề là "Yêu Tổ quốc". Trò này chơi cùng với toàn bạn học cùng thời đại học, chia thành hai đội, người tham gia chơi chỉ mặc áo dài hoặc áo cờ đỏ sao vàng. Đang chơi mình gặp bác T. và anh V., hai người họ hàng mà có phong thái sống để lại ấn tượng về những người tài không hoàn hảo trong mình, bác và anh đang trên đường đi xuyên Việt. Bối cảnh của giấc mơ là cồn cát dài vùng Bình Thuận và gió Lào nóng hây hây phả lên hai gò má. Độ tương phản màu sắc quá mạnh, hơi nóng cũng mạnh, và mạnh hơn cả là cảm giác tranh đấu trong một cuộc chơi vì Tổ quốc, cũng như xúc cảm khi được gặp những người mình luôn mến phục.

Giấc mơ tắt vừa lúc nắng lên chiếu ngang cửa phòng mình, soi chói lên giường ngủ của mình. Nằm nguyên nhắm mắt, sao 24 tuổi rồi mình vẫn còn băn khoăn về khả năng của bản thân, về con đường mình sẽ chọn? Bác T., anh V., những năm 24 tuổi đều đi con đường trắc trở. Người chiến đấu vì đất nước, trong cuộc chiến mà lòng không phục. Người xả thân vì bạn, trong cuộc chiến vô nghĩa lãng phí tuổi thanh xuân. Rồi cuộc sống dẫn họ đi đến đâu?

Dù ở nhà hay ở đây, cái tù túng không rạch ròi được chính mình, không làm rõ được lối đi của mình, vẫn cứ làm mình trở nên lãng nhách. Nếu không có tầm nhìn xa, thì khó lòng đi xa được phải không? Tự do nằm ở đâu nếu không phải là từ trong chính tư tưởng của mình!

Tự dưng mình mong được nhìn thấy một ngày, mình sống trọn từng ngày cho công việc mà mình yêu thích, và xả hơi vì điều làm mình thỏa thích. Hôm qua còn làm việc tới khuya ở văn phòng, sáng hôm sau đã lên máy bay, ùa vào cái thân thương của Sài Gòn náo nhiệt. Sáng ra là trang phục lịch sự gặp khách hàng, tối đến đã bô nhếch vắt chân gò kè vẽ vời khâu vá đồ handmade. Ước gì, ước gì!


Saturday, May 24, 2014

Sống sao?


Khác biệt ngôn ngữ có khi nào lại là hay. Tớ không hiểu cậu, cậu không hiểu tớ. Những điều viết bằng ngôn ngữ của tớ trên facebook là điều tớ muốn mọi người biết. Còn những điều về tớ mà chỉ mình cậu nên biết, cần biết và đáng được biết thì hẳn tớ đã nói thẳng cho cậu rồi, chẳng cần phải hiểu điều tớ than trên facebook để đoán nhận tâm trạng của tớ làm gì. Một khi đã muốn, tớ sẽ tự nói ra, tớ sẽ không dùng facebook để ám chỉ lời tớ muốn nói đâu. Tớ với cậu là thật, đừng bận tâm facebook tớ nói gì!

Phải tăng cường chat chit, nhắn tin và email trò chuyện mới được. Đứa như mình, thật kém mở lời và mau quên!



Friday, April 25, 2014

Sống cuộc người khác


Ngày trước mẹ tôi hay đem so chị em chúng tôi với chị em họ nội họ ngoại, hoặc con cô bạn cùng cơ quan. Ban đầu tôi cũng ấm ức, nghĩ con mẹ mẹ yêu, sao mẹ phải đem so. Tôi lớn dần, bớt phần ấm ức, bởi càng có cơ hội học hỏi hay gặp gỡ quen biết thêm nhiều người, tôi càng hiểu khả năng của mình rất hữu hạn, cũng vì hiểu mẹ chỉ muốn chúng tôi có động lực mà cố gắng hơn.

Tôi ham chơi, thích chuyện bao đồng hơn tìm hiểu chuyên sâu, biết mẹ động viên thế, cũng cố gắng trong khả năng có hạn của mình, nhưng nhất quyết không để tấm gương nào mẹ mang ra soi làm ảnh hưởng xấu đến tinh thần phấn đấu vốn rất thong dong của mình. Chẳng biết do tôi AQ quá lạc quan, hay tôi quá hèn nhát không dám đối diện với thiếu sót của mình mà tôi tự biên tự diễn sống cuộc đời của riêng tôi, đi con đường mà tôi muốn, quả là cũng không nề hà xung quanh người ta giỏi giang thế nào.

Cuộc sống cứ thế rất tốt, tôi gắng làm tốt những việc tôi biết, tôi có thể. Chỉ đôi khi bất chợt ngộ ra mình quá kém trong một lĩnh vực nào đó (ví dụ như chuyện Học haha) hay trong một mảng kiến thức nào đó (ví dụ như chính trị xã hội) là lại dồ dại lên lao đi tìm cái đọc, tìm một cách học mới để lấp đầy sự yếu kém của mình. Và buồn với tủi rất ấu trí, nhất là khi bị mắng.

Tuy vậy, chỗ hổng hữu hình nào mà chẳng có thể lấp đầy cớ chứ! Duy chỉ có điều này tôi băn khoăn nhiều hơn cả, là làm sao nhiều bạn sống thật hạnh phúc trong cái gấp gáp, cái nỗ lực tồn tại của cuộc sống này thế? Tôi tự mang mình ra so sánh rồi cố tìm cho mình cách sống hồn nhiên, hiên ngang từ những người xung quanh bởi câu hỏi đó. 

Tôi ít khi ngó nghiêng facebook như các bạn xung quanh, nghĩ lại thấy tính cách mình hòa đồng, nhưng càng ngày càng sống co cụm lại. Nói là không quan tâm gì ai, thờ ơ với mọi người thì không phải, tính tôi hoàn toàn trái lại, chắc nói chẳng bận tâm được hết mọi người vì còn bận rong chơi thì đúng hơn. Nói vậy chứ trộm vía thi thoảng cũng thảnh thơi, ngồi chơi chẳng chịu học thì tôi mang facebook ra đọc. Lần mò qua lại tôi quy về xem facebook những người, quen hoặc không thật quen, thân hoặc thậm chí ghét, nhưng ở họ tôi tìm thấy điểm tương đồng về thái độ của mình. Đó là tôi tìm thấy họ nỗ lực sống và hạnh phúc hơn mình.

Nói về hạnh phúc, nghe chừng bao la quá, nhưng đã đem so với mình, tôi biết mình thế nào, nên tôi có thước đo. Tôi đắm chìm trong niềm hạnh phúc của những người bạn được làm công việc mà họ yêu thích 8, thậm chí 10-12 tiếng một ngày. Đi làm ở cơ quan nhiều ngang sống ở nhà với chồng, thế mà lại phải làm một việc mình căng thẳng muốn chết, vật vã ì ạch không ngóc đầu lên nổi, ngồi cơ quan chỉ mong thoát tội về nhà, thì chẳng phải là không khác gì có chồng mà chẳng thể vui vẻ quan hệ hay sao?

Rồi tôi nghĩ đến hạnh phúc với người mà có thể chia sẻ với tôi về công việc, động viên đưa lời khuyên nhưng không áp đặt điều gì đúng điều gì sai. Tôi tin, có sai mới có trưởng thành, không ham chơi thuở cấp ba có lẽ giờ tôi còn hư gấp bội hần khi trước. Cùng đó, người ấy cũng là người tối về, cãi vã với tôi dù chỉ những điều nhỏ nhặt như rửa bát quét nhà, mai ăn gì, cuối tuần làm gì, em mặc gì kín vào anh cả nể đi nhậu với bạn ít thôi, rồi cuối cùng lại ôm chầm nhau mếu máo và xem phim cùng nhau đến tận khi tôi đòi đánh răng đi ngủ.

Tôi cũng mơ tưởng đến hạnh phúc những người bạn tôi, trăn trở tìm một loại thuốc, hỏi ý kiến các mẹ xung quanh vì bệnh tình của các con, rồi thở phào nhẹ nhõm thấy con ngủ yên giấc hơn trong cơn sốt đêm qua. Hạnh phúc làm mẹ lớn dần trong tôi, khi mà bạn bè thay vì up ảnh quà valentine mối tình choai choai, giờ đã thay cả bằng ảnh Minh, Dứa, Lala, Khoai, Lúa, Sữa... bụ bẫm đáng yêu khỏe mạnh.

Cuối cùng, chắc là hạnh phúc khi được biết thêm điều gì mới từ những người bạn xung quanh. Chút kiến thức về Triều Tiên, hay về mỹ phẩm, quay sang công nghệ, quay về lịch sử, thêm một ít về nấu ăn, rồi thời trang, xong chuyện bạo động, thêm chút nào, mừng vui chút đấy. Thấy mình chạy cùng nhịp với người ta về một kiến thức nào đó, hay thấy mình hùng hục tìm hiểu, chạy cho theo được nhịp của họ, đều hạnh phúc như nhau.

Người ta có thể giàu sang, xinh đẹp, giỏi giang, nhờ vào nhiều yếu tố khách quan, nhưng góp phần lớn vẫn là chủ quan tính cách con người. Mình vẫn tin là ai cố gắng hơn người đó sẽ có nhiều hơn. Nhưng cố gắng đó, phải hợp nhất với nỗ lực kiếm tìm hạnh phúc. Không yêu không thể chung sống lâu dài mà bền đẹp được. Ai yêu làm mẹ mới là mẹ được cơ. Vậy nên trước hết, phải tìm được ở đâu mình hạnh phúc cái đã, chứ chẳng mang chân voi nhét vào móng sắt con ngựa làm gì. Một con ngựa đau, cả tàu bỏ cỏ, rồi thì hạnh phúc cũng héo dần với tuốt tuột mọi người xung quanh thôi. Sống hạnh phúc và biết khi nào là đủ, điều khó nhất đời mà tôi sẽ cố kiếm đến cùng (dù  tôi lười lắm lắm)!

Thursday, April 24, 2014

Ngắn 1


Đi rửa chân rồi đi ngủ. Mai làm bún bò trộn ăn một mình. Bị chốc mép :( Nhảm nhỉ cả ngày éo le ghê, tuyền facebook những điều vô nghĩa. Hôm nay mua được hộp đậu phụ giá 60 nghìn. Mà chốc mép thì làm ăn gì!

Saturday, April 12, 2014

Chuyện thật mà như phim


***MOMENTS: Là nhãn gồm những bài viết về một khoảnh khắc đáng nhớ. Dù ngắn dù dài mình cũng sẽ viết lại, để sau biết được, mình đã có những cảm xúc như thế trong đời. Thật thà và vui vẻ.

------------------------

Nếu ai đã xem phim "The 50 first dates" thì chuyện mình sắp viết sau đây y như là trong phim đó vậy. Cho những ai chưa biết, phim nói về một bạn gái, vì một tai nạn ô tô mà mắc chứng mất trí nhớ ngắn hạn. Mỗi 24h, trí nhớ của bạn lại tua về thời điểm trước khi xảy ra tai nạn, và mọi thứ lại bắt đầu như chưa hề có chuyện gì xảy ra.

Hôm qua, 10/7/2014, mình bị tai nạn xe đạp. Dưới đây là nguyên văn note mà mọi người, tức nhiều người, viết lại để mình đọc mỗi khi mình quẫn trí không hiểu vì sao trên người đầy những vết xước.

"Hôm nay là ngày 10 tháng 4 ăm 2014. Chúng mình bị ngã xe trên đường về nhà, ở chỗ dốc gần CAF. Đây là lần thứ 2 chị ngã xe. Lần 1 chị ngã vs K., lần 2 tức là lần này, chị  bị ngã vs em.
F. đang đi từ Sora đến đây.

C. was on the same bike with me cause she wanted to

The doctor visited me and he said that im ok. He also said to take 1 pill for 5 days, when we got out of the hospital C., K. and Gianma went to buy pills and me and F. got home. Everybody here is fine, nobody is mad at me."

Có lẽ khoảnh khắc (the moment) mà mình muốn viết lại đây là lúc mình tỉnh dậy (hoặc chỉ là bừng tỉnh trong tâm tức vì mọi người nói mình đã không hề ngủ trong vòng 6 tiếng sau tai nạn) phát hiện ra trên người có vết xước đau mà không hiểu vì sao. Vì sợ hãi, vì không nhớ ra được là vì sao đâm ra hoảng loạn, và khóc rất nhiều (mọi người kể là khóc to như trẻ con ăn vạ). Trong khi mình chỉ nhớ là có gì đó rất sợ, rất buồn thương, cùng quẫn và diễn tiến nhanh đã xảy ra, nhưng cảm giác như là mơ thôi. Khi mơ thì mọi thứ rời rạc và ngớ ngẩn, lúc ở chỗ này, lúc nhảy sang chỗ khác, rất vu vơ vụn vặt. Đây cũng vậy.

Mọi người kể lại là mình đã hỏi đi hỏi lại rất nhiều lần một vài câu hỏi. Cứ hỏi, mọi người trả lời vừa xong, mình lại hỏi lại ngay. Sau vài tiếng thì ai cũng mệt mỏi, có người còn phát cáu với mình vì mình đã hỏi quá nhiều. Mà mỗi lần đọc note trên, hiểu được có chuyện xảy ra là mình lại khóc òa như trẻ con. Đọc xong một lúc lại quên, lại phải đọc lại, và lại khóc lại. Cứ thế. Mà mình thì tuyệt nhiên không nhớ gì kể từ lúc tan học, trước tai nạn, đến tối qua vẫn rất rời rạc. Sáng nay mới nhớ được kỹ và biết trình tự các sự kiện diễn ra hôm nay.

Giờ mình đã khá hơn rồi. Mình nhớ được sự kiện diễn ra ngày hôm nay, nói chuyện cười đùa được bình thường, chứ không "khóc cười như người tâm thần" như các bạn kể lại. Không còn khóc vô cớ vì sợ hãi nữa, mọi thứ trong đầu cũng ngăn nắp hơn. Trên đầu phải có một cục sưng to, nghe nói hôm qua bằng quả táo, giờ xẹp xuống chỉ còn bằng quả cherry. Xước xát ở bàn tay, khuyủ tay và đầu gối không đáng kể, cũng không phải băng bó gì.

Hẳn là mọi người đã rất kiên nhẫn với mình. Nhất là K. và F., hai người xuất hiện nhiều nhất trong các đoạn ký ức ngắn ngủi vun vặt mà mình nhớ được. Các chuyện khác, mình không còn nhớ rõ nữa, ngày càng mờ đi như mơ.

K. mệt quá đang nằm ngủ say cạnh mình, bình thường nó chả ngủ lúc 11 rưỡi bao giờ. Hôm qua chắc rất mệt, lại phải dọn dẹp nhà cửa theo lịch phân công và nấu cơm cho mình. F. thì đã về chuẩn bị để mai đi học. Sáng nghe mình thì thào nói I love you mà nó bật ra khóc nói "Finally". C. thì vẫn trốn biệt trong phòng không thấy đâu, chẳng hiều vì đau, vì mệt, hay vì giận mình đã gào khóc quá nhiều.

Chuyện nghe kể lại thì ngớ ngẩn lắm, còn mình thì như vừa ngủ trưa dậy, miên man vì giấc ngắn và cái nắng oi ả mùa hè ở nhà. Đúng là chuyện đáng viết lại. Ngỡ là chỉ được thấy trên phim, mà giờ có cố mãi vẫn chẳng thấy tí ti gì trong đầu về lúc ngã, chỉ vài chi tiết nhỏ và rời rạc những chuyện về sau.

Đến giờ, vì chẳng nhớ, nên mình vẫn chỉ tự nhắc bản thân là mình đã ngã xe, bằng việc nhìn vào mấy vết thương. Chứ mọi người cũng đã mệt và thôi nói về nó. Những câu hỏi đi hỏi lại, giờ hình như câu trả lời cũng đã găm vào đầu. Không nhớ chuyện gì đã xảy ra, mình vin vào các câu trả lời đó để liên kết lại các sự việc, và ngừng không hỏi nữa.

Thường hay nói câu "của đi thay người", nhưng mỗi khi chịu đau đớn vào người như lần này, mình đều nghĩ đấy như cái giá phải trả cho những việc không tốt với người khác mà mình đã gây ra. Nghĩ mà buồn, ngã đau mà ngẫm thấy hóa ra việc xấu mình đã làm nghiêm trọng đến thế.

Y như trong phim vậy đó. Hay thiệc!

Sunday, March 9, 2014

Mùng 8 tháng 3 năm 2014


***MOMENTS: Là nhãn gồm những bài viết về một khoảnh khắc đáng nhớ. Dù ngắn dù dài mình cũng sẽ viết lại, để sau biết được, mình đã có những cảm xúc như thế trong đời. Thật thà và vui vẻ.


------------------------

Ngày Quốc tế phụ nữ tại Ý có nguyên một truyền thuyết riêng. Từ đó, mimosa là loài hoa tượng trưng cho ngày này tại đây. Vào ngày này, người ta không tặng phụ nữ hoa hồng như ở nhà mình mà ngoài phố bán đầy những bó hoa mimosa vàng ruộm, gói gọn trong giấy bóng kính vàng, kèm với những quả bóng bay vàng. Sáng nay sắc vàng tràn ngập phố tấp nập thứ 7, giữa cái gió mới tràn cuối mùa đông.

Là con gái trong gia đình vắng bố, những ngày phụ nữ, mình chẳng được cùng bố chuẩn bị quà tặng mẹ như nhiều bạn khác. Mỗi năm đến dịp này là mình và em mình lại đắn đo chẳng biết mua gì tặng mẹ. Tặng gì mẹ cũng kêu "Phí tiền!", vì đúng là chị em thì tiền đâu ra. Những ngày thế này, mẹ hay xách một lẵng hoa từ cơ quan về, thường là hoa tặng các cán bộ giáo viên. Mẹ chọn một lẵng đẹp nhất, mang về nhà để trên bậu cửa sổ, chúc mừng ba mẹ con một ngày đặc biệt hơn những ngày khác.

Có thể vì thế mà cảm nhận của mình về những ngày như thế này cũng mờ nhạt dần đi. Một phần là vì xã hội làm quá ngày này lên quá mà, như trách nhiệm chứ không phải tình cảm thực sự. Mình dần cũng từ chối việc được nhận một điều gì khác biệt vào những ngày mọi người coi là đặc biệt. 

Năm nay hai chị em chẳng ở nhà, chẳng có đắn đo lo lắng, chẳng phải là ngày mà một món quà nên trao đến tay. Những ngày này, tình cảm gia đình có điều gì chuyển biến, hai đứa muốn đăng ảnh mẹ lên facebook, nơi mẹ tìm biết thông tin của các con. Viết một lời chúc gửi đến mẹ, chúng mình đều thật lòng, thậm chí còn thật hơn cả những món quà trước đây.

Sáng ra, sinh viên nghèo đi ra chợ chẳng buồn mang tiền, cũng chẳng có nhiều mà mang. Loanh quanh dạo phố 1 hồi, mimosa người ta bó gọn, bán đầy trên phố, tự dưng cũng tủi vì chẳng muốn bỏ tiền mua. Tủi nho nhỏ rồi hóa ra hành động. Mình sẽ nhớ mãi lúc mình với Gà Bông phóng xe vun vút trên phố đi hái bó hoa vàng về cắm trong nhà. Vượt qua bao ô tô đợi đèn đỏ xếp hàng dài, tiến đến bên hàng rào cạnh bảo tàng nằm trên đường đi học, lén lút hái 5 cành hoa tươi xong bèn thấy mình hơi cool. Hoa dài loằng ngoằng uốn lượn ai nghĩ là đẹp, thế mà về cắm lên lại hóa, đúng thật, mình siêu cool.

Thôi thế là 8/3, mình có hoa, có quà (là thịt là trứng là dâu tây), có tình cảm thật sự dành tặng các mẹ, và thấy yêu thêm chính bản thân mình. Thế là có một khoảnh khắc đáng để nhớ rồi. 



P/s: Bóng bay cũng là nhặt được trên đường, vác về mà cười ngặt nghẽo!


Thursday, February 27, 2014

TC - Tiêm Cô nếch sừn


***MOMENTS: Là nhãn gồm những bài viết về một khoảnh khắc đáng nhớ. Dù ngắn dù dài mình cũng sẽ viết lại, để sau biết được, mình đã có những cảm xúc như thế trong đời. Thật thà và vui vẻ.


------------------------

Hôm nay nhận được thư. Thư đến từ lãnh đạo Đội Tiêm (Tiêm Team) Việt Nam.


Còn nhớ hồi còn trẻ, nhân dịp Giáng sinh, lãnh đạo PhoebePM cũng gửi tấm thiệp chúc Giáng sinh đến nhà mình. Năm nay lãnh đạo gởi thơ năm mới đến tận Ý cho mình. Có xuân nào vui hơn? ;;)

Đội Tiêm ra đời trong bối cảnh bối rối của những ngày Anh hóa tiếng Việt. Tiêm với Team với kim tiêm nhiều màu.

Đội gồm 5 thành viên. Tỷ lệ nữ chiếm 80%. Nam chiếm số phần trăm còn lại. Hai lãnh đạo là Phoebe và LyVu, tự tung tự tác tự giác nhận chức danh. Đội viên Sylvie Sân và đội viên ăn theo Trọng Ngơn. Cuối cùng là mình :3

Các thành viên trong đội đến từ mọi trường phái trí thức, giảng viên, nhà kinh tế, nhà báo, nhà IT geek. Thời gian gia nhập đội thì y như nhau, nhưng thời gian quen biết nhau thì có chút khác biệt. Thế nhưng đến giờ thì chẳng có khoảng cách khác biệt nào sất <3

Lịch sử phát triển của đội qua bao thăng trầm cách trở về mặt địa lý đã dẫn đến ngày hôm nay bền vững tốt đẹp. Các đội viên giúp đỡ lẫn nhau không quản ngại gian khó, nịnh bợ lãnh đạo là chủ trương của Đội. Cấp lãnh đạo làm việc công tâm, không để thằng nào láo nháo vạch áo cán bộ. Quan hệ đội viên lãnh đạo như cá với nước, như cơm với canh, rất tốt đẹp.

Hoạt động đội hiện tại được ghi nhận là nỗ lực vượt qua khoảng cách với sự trợ giúp của các phương tiện mạng xã hội và máy móc thiết bị hiện đại tại nhà. Các đội viên đang phân tứ tán: Hà Nội đến Hà Tây, miền Bắc vô miền Nam, Việt Nam ra đến Thế giới. 

Một số tấm hình đánh dấu các mốc lịch sử quan trọng của đội :3

Gặp gỡ sau ngày ai đi đâu về mà đầy quà ý nhỉ hihi

Gặp gỡ chả nhân dịp gì, nhưng mà hình như là dịp PhoebePM đi Mỹ về lần nữa.

Họp đội toàn quốc!

Tập huấn tại Vũng Tàu, tháng 5 năm 2013.

Lãnh đạo luôn quan tâm sát sao đến đời sống cá nhân của đội viên!

Blog viết kiểu như thời cấp 3 vậy đó. Phần này còn teen hơn nữa này!

Những lời sến súa thường đến cuối cùng, khi bia đã ngấm, cồn vào lời ra. Thôi thì thời điểm này với ai cũng khó. Từ độ 20 đến nay chẳng năm nào thấy đời bằng phẳng. Cả lũ đều đang chờ đợi điều gì đó, trong cái khó, chưa thấy ló cái khôn. Tuy nhiên trong mắt tao, một đội viên nhỏ bé, tao vẫn luôn cảm phục thầm kín, chỉ nịnh bợ lộ liễu, về sự thông minh và văn minh của bọn mày. Từ những lúc gossip đến những lúc than thở ốm đau chuyện buồn, tao vẫn cứ tin tưởng đội mình tuyền người tốt, mà người tốt thì sẽ không gặp chuyện xấu gì to đâu. Thế nên đội tiếp tục cố gắng. Chẳng mấy mà 30 đâu. Lúc đấy thì khỏi chông chênh, lại chỉ mong đời vũ bão.

Trong thiệp PhoebePM có viết là "hopefully là (hẹn gặp) ở EU". Chúng mình di chuyển như chim mãi bấy lâu nay rồi. Sau này rồi không biết còn dịch chuyển đến đâu nữa, nhưng đội cứ là Tiêm, cứ trò chuyện cứ giận hờn vì đến muộn, cứ hẹn hò và gặp gỡ cười phớ lớ nhớ. Chúc cho toàn đội ta vững mạnh, phát triển. Bung lụa, tung hoa.

Ít nhất là hẹn gặp nhau tại Việt Nam 20/7 nhớ hihi <3


Sunday, February 23, 2014

Bánh gì là bánh giò?



***ICOOK: Nhãn gồm những câu chuyện nho nhỏ trong bếp. Vì một tương lai mở hàng cơm bụi to to.

----------------------

Đi du học, thèm ăn đồ Việt ý hả? Đào đâu ra? Thôi thì, muốn có thì ngó Google. Và lần này, cũng là mở màn, đó là bánh giò.

Thằng bạn Tây nhìn thấy gói bột làm bánh giò bèn hỏi: "What is banh go?". Ngu lắm, nó là BÁNH GIÒ. Ở nhà đêm xuống thi thoảng lại dán giấy ở cửa nhắn mẹ mua cho bánh giò ăn sáng. Mẹ đi thể dục sáng sớm, đến khi mình dậy là có bánh giò nóng hổi mẹ mua về ăn. Thêm ít tương ớt chinsu là bá đạo bữa sáng. Thi thoảng cũng lên Nguyễn Công Trứ ăn bánh giò với chả cốm chả quế, mà thấy chẳng bằng bánh giò mua gần nhà. Chắc tại bánh giò gần nhà vừa to vừa nóng, lại là mẹ mua.

Nói mới nhớ hồi cuối cấp 3 hay đầu đại học, có hôm thèm bánh giò, mình với Đào Hoàng Sơn rủ nhau ra hàng bánh giò ở Lương Định Của để đánh chén cho thật đuề huề. Bánh giò đấy cũng ngon, mà giờ đóng cửa. Nhớ thuở còn trẻ ghê.

Bữa trước bảo thèm bánh giò, có gói bột làm bánh giò mua từ Hungary về từ đợt đi chơi tháng 1, cả lũ nhất định phải làm một bữa. Thám thính từ lâu thấy cạnh công viên có cây chuối to lắm, mình phăm phăm xách dao, hì hục đạp xe lên dốc đi hái lá chuối. Cây chuối mọc cạnh con suối. Sợ sẩy chân, người ta rào chuối với suối lại bằng hàng rào sắt. Cửa khóa then cài, chẳng còn cách nào, được sự cho phép của chủ nhà, mình bèn trèo rào, cắp rao lò dò trong bóng tối lúc 7 giờ, lần mò hái được nửa tàu lá chuối vừa vừa. Thoăn thoắt trèo ra đến nơi ánh sáng, nhìn tàu lá chuối mà sướng rơn, thấy mình quá cool!

Bánh giò làm không khó. Làm như này:
- Lá chuối rửa sạch lau khô.
- Bột cứ theo gói mà khuấy với 2 lít nước và chút muối. Hoặc là tham khảo cách trộn bột gạo với bột năng trên mạng, dễ òm. Khuấy đến khi đặc lại hơi trong thì được. Khuấy lâu phết đấy, lửa vừa, vừa khuấy buôn là đẹp.
- Trong lúc đấy thì xào nhân. 1 gói bột 400g thì làm được tầm 10 bánh to hơn nắm tay con gái, thì 200g thịt là vừa. Thêm nửa củ hành tây, và mộc nhĩ thái nhỏ. Xào tuốt lên với nhau, cho tiêu cho muối.
- Xong xuôi cả thì gấp lá hình phễu, cho bột, cho nhân rồi lại cho bột. Trước khi gói thì phết dầu ăn, thìa xúc bột cũng nhúng dầu ăn. Gói khó phết à nha, khéo tay chút mới làm được đó. Gói kín, buộc dây. Ít lá chuối thì chúng mình bọc thêm giấy nhôm.
- Hấp 20-30 phút thôi à. Bánh giòn bột, thơm nhân, ngon lắm.

Cả lũ làm xong sướng miên man. Cái mùi lá chuối ấp vào bột, mùi nhân thơm hành tây, mùi tiêu vị tương ớt chinsu vào nữa, u chu choa BÁNH GIÒ.

Bánh giò mình làm rất xinh đó <3

Ảnh hơi mờ, chỉ mang tính chất minh họa. Tay cầm con dao, tay cầm lá chuối.


Nhớ tình gia đình



***MOMENTS: Là nhãn gồm những bài viết về một khoảnh khắc đáng nhớ. Dù ngắn dù dài mình cũng sẽ viết lại, để sau biết được, mình đã có những cảm xúc như thế trong đời. Thật thà và vui vẻ.

------------------------

Buồn như chó cắn vào mông. Hôm nay NO. add lại facebook mình sau ròng rã những tháng trời chiến tranh lạnh giữa hai thành phố Cassino và Napoli. Tự dưng vào nói chuyện bảo nhớ nhà, nhớ mẹ, nhớ chị, nhớ lúc ngủ chung giường với chị. Ghét nhau như chó rồi giờ nói chuyện lại với nhau như này. Đúng là đi đâu, làm gì, với ai, thì đến khi vấp ngã, khi cô đơn vẫn nhớ về người nhà mình thôi.

Thật là vừa vui vừa buồn mà. Nghĩ về nhà chẳng có xe máy mà đi, nhà mình giờ thế nào có giống như trước hay thêm gì mà lo quá. Cái zone9 mình chưa được tham quan nó đã sập. Kem bờ Hồ chẳng biết lúc về có còn ngon không chứ mình thèm ăn nem chua rán với củ đậu quá. Bên này có kem Ý ngon nhất thế giới với xúc xích to đầy thịt hay lê tây ngọt lịm thì cũng chẳng bằng được. Biết là về nhà sẽ nhớ Ý, nhưng ở Ý có vui mấy thì rồi cũng muốn về nhà với mẹ thôi. Hôm qua ăn xôi xéo xong lại hì hụi làm bánh gió hôm nay ăn sáng, ngon thì chẳng khác gì ở nhà mà vị vẫn cứ thiếu...


Nhanh nhanh đi về thôi anh em, sáng phải ăn bánh giò, bánh cuốn, bánh dày giò, xôi chè, bánh trôi mẹ mua. Trưa phải chế biến mấy món trứng cút lộn rang me, salad khoai tây ngô, gà chiên nước mắm chị em mình song kiếm hợp bích. Tối mấy mẹ con phải đi ăn cháo quẩy hay mua con vịt về nhậu. Thế mời là đời!