Thursday, October 25, 2018

Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi


12 rưỡi đêm qua, mình gặp một cơn panic.

Những ngày này mình khá căng thẳng vì công việc nhiều, chiều qua đột xuất có vấn đề về giấy tờ chuẩn bị nộp visa đi Hàn, tối về có chuyện gia đình, cơ thể ốm và tinh thần bất an.

Sự căng thẳng đã mấy ngày nay đeo đẳng, hôm qua như giọt nước tràn ly.

Mình hoạt động, làm việc, suy nghĩ hết công suất đến 11h đêm thì quyết định đi ngủ. Đến khi lên giường, cơn panic ập đến, mình bồn chồn ong đầu nghĩ ngợi, không tài nào tìm được giấc ngủ. Đến hơn 12 giờ, một cú hích khiến mình òa ra khóc nức nở. Cứ thế dấm dứt.

Mình biết mình đang panic, nên ngồi dậy hít thở kiểu yoga đều đặn một phút, rồi viết ra tất cả các vấn đề mình đang gặp phải. Vấn đề nào giải quyết được hay không, nếu được thì có những hướng giải quyết nào và mình chọn giải pháp, nếu không, mình phải chịu chấp nhận và gạt nó đi.

Ốm có thuốc. Công việc sắp xếp cẩn thận và cố hơn tí nữa chắc sẽ xong dù dở dù tệ. Chuyện gia đình rõ ràng rồi, dù buồn cũng đợi chốt lại để giải quyết thôi. Tinh thần của cá nhân mình đi xuống, mình nghĩ kỹ là do điều gì, và mình tìm cách xử lý điều đó.

Nhắn một cái tin theo hướng mình muốn xử lý nó xong, dù chưa có kết quả, nhưng mình thấy bình tĩnh lại. Rồi mệt quá, mình ngủ được. Lúc đó là 2h sáng.

Sáng nay, cùng mẹ chuẩn bị trà sả, nước cam và đồ ăn trưa xong, mình ngồi ăn sáng, vừa ăn vừa nhìn mẹ, mà buồn lại muốn khóc. Có những chuyện có cách giải quyết rồi đi chăng nữa, vẫn mang đến cảm giác buồn rầu không mau qua nổi.

Nhưng mình hiểu là panic sẽ qua thôi, nhất là khi có bạn bè, người thân xung quanh. Có Mận nghe mình hoảng loạn đến 2h sáng. Có Mjao có các bạn ghé hỏi "có chuyện gì chị Oanh kể em nghe". Có Tiêm Team cùng củng cố quyết định và tinh thần. Có bạn để cầu cứu khi gặp khó. Có người 12h đêm còn gọi hỏi chuyện. Có em gái đã biết suy nghĩ, và mẹ khi 2h sáng thấy con sụt sịt mang dầu qua bôi cho, sáng ra chuẩn bị cho con bữa sáng.

Ai cũng có lúc này lúc kia, cơ bản xin rằng đừng dằn vặt bản thân mình có lỗi. Dù có lỗi đi chăng nữa, sửa là được mà.


Monday, October 15, 2018

Tôi ngồi đây


Sáng thứ hai ngày mười mấy đấy, tôi ngồi tại T'aroma cafe trên phố Nguyễn Thái Học, giữa Hội An đã vào giờ cấm xe gắn máy.


Ngày hôm qua, và cả sáng nay trước khi rời khỏi khách sạn, tôi vẫn cố làm việc. Khi nhắm mắt lịm ngủ vì mệt vào đêm qua, danh sách vài việc cần làm vẫn lơ lửng trong đầu. Đến khi xuống sảnh khách sạn, dù đã mang laptop theo, tôi nhất định quay về phòng hoàn thành nốt việc dở rồi bỏ lại laptop.




Đó chính là quyết định xịn nhất. Tôi đi đến quán này với một cái đầu rỗng và bầu trời xanh thẳm trên những mái ngói lợp âm dương nâu rêu. Khi tôi kết thúc ngập tràn trong lôi cuốn chương IV Cato trong tập một cuốn sách Sáu người đi khắp thế gian, mùi cà phê arabica rang thơm tưởng lạ mà rất quen bay đến mũi. Vang đến tai tôi tiếng hạt cà phê đập đều đều vào thành lồng làm nền hòa với tiếng Đức, ngữ điệu Anh Anh và tiếng Đài trong quán.


Sách rất hay và nắng bên ngoài trong veo. Tôi thật sự tận hưởng buổi sáng này, với 100% chân tóc của mình.




Monday, October 8, 2018

Rồi mình sẽ làm gì nếu là một bệnh nhân bệnh nặng

Càng ngày mình càng tin tưởng rằng, ai trải qua nhiều chuyện, nhiều biến cố, chứng kiến nhiều sự việc hơn, thì bất kể ở lứa tuổi nào, cũng sẽ có thể là người thấu hiểu hơn. Trước là trong chuyện tình yêu, và giờ, mình đang thấu hiểu hơn về ốm đau, bệnh tật. 

Hôm nay là ngày thứ ba mình uống cùng lúc hai đơn kháng sinh liều cao, chữa hai bệnh khác nhau. Giờ mỗi lần uống thuốc, mình đã phải chia thành hai ca, không dám nốc hết một lúc hơn 10 viên thuốc nữa. Dù vậy, mình vẫn có cảm giác thuốc mắc ở cổ họng. Nghĩ đến uống thuốc, mình thấy muốn ứa nước mắt.

18 năm đầu đời, mình rất ít khi ốm, không bao giờ phải đi bệnh viện vì ốm đau gì. Chín năm tiếp theo, mình hay cảm vặt, nhưng chỉ cần uống cảm xuyên hương, uống thuốc cảm, hoặc chả uống gì để mũi lòng thòng hai tuần sẽ khỏi. Đến năm thứ 28, là năm nay, bệnh tật bỗng ập đến như một cơn mưa đá, hòn nào hòn nấy to như cái cối gỗ mẹ hay dùng giã nghệ nấu cà bung.

Bệnh nặng có, nhẹ có, phổ biến như viêm dạ dày có mà nực cười như là hắc lào mình cũng mắc phải. Mình vào cấp cứu khám giữa một thành phố xa tận châu Âu, mình đến viện K sinh thiết, mình nội soi dạ dày, nhập viện nằm chờ đợi xem ruột thừa sưng lớn có chịu bung ra không, mình hay tức ngực khó thở, và trí nhớ rất tệ. 

Vào những ngày đợi kết quả sinh thiết, mình đã mường tượng mình sẽ sống thế nào nếu mình mắc bệnh ung thư cần chữa trị lâu dài. Mình chuẩn bị cho khá nhiều hoàn cảnh có thể diễn ra. Thế nhưng những ngày vừa rồi, trong cơn sốt miên man, trong những phút giây nản lòng trực khóc khi tay nắm vốc thuốc đưa vào miệng, mình lại thấy mình yếu ớt.

Mình sợ cảm giác ốm đau, sợ người uể oải không thể làm việc, sợ bước đi chậm rãi không năng động, sợ gương mặt phờ phạc không sức sống, sợ thấy mình trong gương mặt tái nhợt, hoặc sưng húp vì uống thuốc và ngủ li bì. Mình nghĩ nếu mình phải chiến đấu với căn bệnh ung thư, chắc mình cũng sẽ suy sụp tinh thần, sẽ khóc, sẽ hoảng hốt, sẽ tủi thân và mong được mọi người xung quanh yêu thương biết nhường nào.

Nhưng nghĩ được vậy là mình biết, mình sẽ thương lấy cơ thể này, sức khoẻ này nhiều hơn. Mình cũng sẽ thấu hiểu những người triền miên ốm đau hơn, hiểu nỗi tủi thân của họ, hiểu nỗ lực kháng bệnh của họ, hiểu cơn đau của họ, hiểu cho những lúc gắt gỏng thờ ơ. Cuối cùng, mình có chút trang bị, kinh nghiệm, để nếu gở một ngày mình trở thành một bệnh nhân mang bệnh nặng, mình có thể chiến đấu với nó chủ động hơn.

Dù gì đi nữa, hãy giữ sức khoẻ của mình, và tin vào một ngày mai không có bệnh tật, ốm đau. Không gì quan trọng bằng sức khoẻ, "khi cơ thể mình đang phản ứng, là cần yêu thương nó hơn đấy" - Linh nhắc mình.