Bữa trưa nay Sam no kễnh bún chả với nước mắm âm ấm, chan lên đu đủ giòn và chả miếng nướng cháy xem xém. Kế hoạch là xong sẽ đi ra phố có việc. Nhưng kỳ cục, trời không chiều lòng người. Hôm qua mình hô khẩu hiệu "Keep your head up high", quyết tâm mỗi ngày làm việc có ích ít nhất 6 tiếng. Hôm nay mưa liền! Mưa suốt từ đêm đến tận giờ và trời Hà Nội nặng trĩu mây có vẻ không định tạnh mưa.
Thôi thì đành cố gắng viết một thông báo, trao đổi 2 câu chuyện công việc, viết thêm 280 chữ vào bài báo vừa phải sửa khung nội dung. Tổng cộng chỉ nhỉnh hơn 1 tiếng đồng hồ, trong quỹ 6 tiếng như đã định. Xong giờ thì cũng chả tự hào gì mà khoe, nhưng tại vì mưa nên cho phép mình nghèo nàn nằm trong chăn ăn khoai lang và đọc sách.
Quyển "#minhvalinh Hai chúng mình đi khắp thế giới" hợp để đọc vào một ngày mưa và se se thế này. Khi chôn chân trong nhà tránh ướt tránh rét. Khi lòng mình chật ních nỗi lo về những việc cần làm trước khi đi. Mà có khi là chật ních niềm mong được đặt chân xuống sân bay Fiumicino ngay, để nhảy cóc qua những bộn bề đang kê ra thành một list.
Đêm qua dừng lại ở trang 60, khi #minhvalinh ở Đan Mạch, ở nhờ gia đình họ Lê - từng là thuyền nhân, đến định cư và mở chuỗi hàng ăn Việt Nam Lê Lê nổi tiếng thành phố Copenhagen này. Hôm nay vừa ăn khoai vừa đọc tiếp đến trang 84 thì quyết định đi pha trà.
Trà này là lipton hạt rời, không đóng trong túi trà lọc như bình thường. Cậu bạn Ai Cập, người "tiêm nhiễm" trà này vào "vị giới" của mình đã xách cho 1 cân trà từ Cairo sang đến Ý. Giờ trà theo mình về Việt Nam, uống tẹt ga. Mỗi lần chỉ một teaspoon hạt trà, với nửa teaspoon đường, và nước cực sôi. Ngoáy hai vòng cho tan đường là trà sẽ lắng xuống đáy. Trà đậm và thơm hơn hẳn lipton túi lọc của mình. Theo cậu bạn, thì "đây là loại hảo hạng nhất đấy, đến bố tao còn chỉ uống trà hạng 2 thôi!".
Quay lại với sách, khi trà vừa kịp bớt nóng, mình cũng kịp đọc hết đoạn #minhvalinh ở Berlin. Nổi tiếng với đường ống lớn hồng và xanh, lơ lửng trên không, với những kiến trúc và tác phẩm hội họa độc đáo vì là nơi tụ hội của nhiều nghệ sĩ anh tài. Mình thì luôn nghĩ Đức lạnh lẽo, xám xịt. Người Đức vì thời tiết lạnh, cũng trở nên lạnh lùng. Họ yêu công việc và ưu tiên những thứ giản đơn, tiện dụng, chỉ với những gam màu cơ bản trắng-xám-đen. Thôi thì #minhvalinh cho mình cảm giác ấm áp hơn về Đức, dù họ may mắn đến vào mùa hè nên mới vậy.
Hết cốc trà, mình cũng kết thúc cuốn sách 149 trang. Hôm qua giơ cao khẩu hiệu Keep your head up high. Kèm với châm ngôn sống của NXB. và G., đã đi vào tâm trí vài thế hệ lân cận của khoa Báo nhân văn "Tuổi trẻ là phải sống bạt mạng, chết trước khi già". Mình quyết định mở #minhvalinh ra đọc, dù tính để dành nó cho chuyến đi sắp tới. Mình đã mong sách gỡ rối tơ lòng mình. Vì một chuyến đi sắp tới, là dè xẻn, là lo toan mới. Nhưng mình cũng mong từ đó mọc ra những chuyến đi nhỏ khác, dù có phải nhịn ăn. Sự băn khoăn toan tính và nỗi lo ngại trước một chuyến đi xa một mình làm mình trùn bước. May quá, từ đêm qua đến giờ mình đã đọc veo hết sách, và #minhvalinh đã sốc lại được giúp cái tinh thần đang ung thư này.
Thôi mình tiếp tục vững tin Ngẩng cao đầu và sống bạt mạng, chết trước khi già! Sẵn sàng chiến đấu với list việc đang nản, và rộng mở đầu óc và cả trái tim cho (những) chuyến đi sắp tới.














