Đã quá mức lâu rồi mình không viết gì ở đây. Lâu đến cỡ mà mình thậm chí quên cả thói quen vào blogspot chỉ để ngó nghiêng.
Trước đây cứ hễ có suy nghĩ bòng bong là mình lại viết vào note trong điện thoại, sau là trong tablet. Đợi đến khi thời cơ chín muồi là dán ngay vào đây, đăng thành một chú blog. Thế mà giờ mở note ra, chỉ toàn thấy to-do list và vài lời ngắn ngủi nhỏ nhoi thường ngày. Nghĩ cũng không nhớ được từ lúc nào mình bỏ mất thói quen viết ra suy tư. Có phải từ khi mình đắm chìm vào instagram với ảnh và những caption nhiều suy tư mà đến cả bạn thân cũng nhận xét là "khó hiểu bỏ xừ". Hay là khi mà mình có nhiều hơn một group chat của đội Tiêm để giãi bày, và cả những người chị em trong ký túc xá hễ loăng quăng là có thể quàng tay nhau buôn chuyện sẻ chia ngay được. Hay là từ khi mà mình nhìn vào những blog hay check của bạn bè thân thiết, chỉ thấy blog về những vấn đề lớn lao. Không ai càm ràm về cuộc sống của họ, sao mình lại vậy? Mình cần phải viết gì đó tử tế hơn chăng?
Hôm nay ngồi chơi với con mèo cả nửa tiếng đồng hồ đôi bên không mưu cầu giao tiếp, tối đến mình cần đâu đó thứ gì sâu sắc hơn một chú thích ảnh ngắn trong instagram hay những trào lưu khơi khơi nay nổi mai chìm trên kenh14. Đọc loanh quanh một vài blog trong bookmark list, tự dưng thấy thôi thúc việc trở lại đây lèm bèm về cuộc sống của mình. Mình muốn trở về với viết cho riêng mình, viết vì muốn viết ra, hơn cả bận tâm ai đang dành thời gian của họ đọc blog mình hay không.
Ngày hôm nay âu cũng là một ngày bộn bề trong ứ đọng. Dù bộn bề nhưng lại (tạm thời) không có giải pháp giải quyết. Sau nhiều chuyện nhỏ nhoi mình tự xoay sở, tự giải quyết, và tự vượt qua về mặt tinh thần, đến giờ mình vẫn thấy lúng túng nôn nao mỗi khi gặp chuyện khó. Đúng là chuyện khó vẫn cứ luôn khó. Mình chỉ biết tự nhắc nhở bản thân nghĩ về những lúc mà sự chuyển thể từ "tâm bão" đến "sau cơn bão" nhẹ bẫng như mèo đi, giờ nghĩ lại không thấy tì vết gì. Cạnh đó nhắc mình suy nghĩ lạc quan, tích cực, để tỉnh táo nhìn nhận vấn đề và tìm cách giải quyết hợp lý nhất.
Cũng sau nhiều tiếp xúc, giao lưu, vấp ngã và mắc lỗi, mình nhận ra càng phạm lỗi nhiều, càng loay hoay trong "Khi nào cần nói? Khi nào không nên". Đôi khi nói ra rồi mà phải tặc lưỡi "Chết cha!", lắm lúc lại hài lòng như thể trút được ngàn gươm đao đá phiến. Với mỗi người khác nhau, cách thức giao tiếp lại phải khác nhau. Mà phải mất bao lâu ta mới hiểu một con người kha khá để biết nên giao tiếp với họ bằng cách nào? Vậy là cần phải nghĩ đến một phương pháp an toàn nhất. Và mình loay hoay trong đó.
25 tuổi, trở lại sau gần cả năm, mình thấy mình vẫn loay hoay và lúng túng. Đến độ mình không dám cả đọc lại những blog trước đây, chỉ sợ sẽ chết chìm trong ngây ngô và ngốc nghếch. Hẹn một ngày khác. Không biết sẽ có ai bận tâm về sự trở lại này hay không. Nếu có, mình chân thành cảm tạ. Như là khi một người bạn bỗng nhận xét trong instagram là "Lâu lắm rồi chẳng biết đọc blog mới của ấy ở đâu". Và mình sẽ càm ràm nhiều hơn từ giờ. Có lẽ là, mình lại muốn trở lại với cách tư duy bằng viết lách. Viết được đến đây rồi, người nhẹ nhõm ra đôi phần. Dạo này thực tế là cân nặng cũng đang giảm. Nhưng chắc còn phải viết ra nhiều nữa, trong đầu hiện đang nhiều điều nho nhỏ chẳng biết bao giờ mới ngỏ được ra đây đây.

1 comment:
V thấy bữa giờ rồi nhưng ko có thời gian đọc hết. Welcome back nhé ng sinh tháng 9 :)
Post a Comment