Thursday, December 3, 2015
Có những ngày
Có những ngày mà mình buồn thương chẳng dám nói.
Mấy ngày nay rồi, mình không dám đặt vào đầu suy nghĩ tiêu cực, vì dù chỉ là suy nghĩ 30 giây thôi là cũng đã có thể rưng rưng nước mắt rồi. Chuyện là mình lại sắp đi.
Hôm qua ngã trượt chân trong phòng tắm, làm nứt cả bồn cầu, đầu gối sưng to nửa quả trứng, mà nghĩ khóc giờ là khóc một tràng dài nên là thôi đi chườm đá! Tối đến nằm sofa xem tivi với mẹ, mẹ cười nấc trêu cái đứa ngã đập đầu gối vỡ bồn cầu, rồi mẹ nắn đầu gối kêu "sưng nóng cả lên này", 4 tích tắc chỉ trực rưng rưng. Sáng qua đi xe máy ra phố, sương mù giăng mịt mùng, nhớ những ngày ở Cassino mùa đông năm ngoái, lại chỉ trực khóc, thôi lên ga đi nhanh hơn một tẹo cho kịp đèn xanh chỉ còn vài giây. Nãy ngồi ăn trưa, bánh mỳ chấm sữa với một củ khoai. Nghĩ sang kia thì lấy đâu mà ăn, 2 tích tắc chớm khóc. Hôm trước mang hộp tôm nham bố làm riêng cho "con gái sang ăn cơm" về bỏ vào tủ lạnh, giờ cứ nhìn thấy cái hộp đấy là lại muốn khóc.
Hôm nay quyết định ở nhà không đi đâu cả mà lòng nơm nớp lo. Vì hình như mình thong dong quá chăng, khi mà to-do list còn dài và rối. Sợ đấy, nhưng thôi, nghỉ hôm nay hàn gắn tâm hồn, sụt sịt viết cái note này, rồi mai lại làm lại đi lại cười nói vui vẻ.
Danh mục những thứ cần mua đã vừa được lên rồi. Hai chiếc vali vừa cất gọn giờ lại chuẩn bị sẵn sàng lên đường. Quà tặng được xếp ra, đi trao cho nốt. Những việc cần làm đã được ghi vào từng ngày cụ thể. Quay qua quay lại, ở nhà nhưng không dám để mình nghỉ đầu óc, phải làm việc nọ việc kia, vì thấy lo lãng phí thời gian, và sợ mình bỏ sót điều gì đó. Những sai lầm lớn làm con điên này giờ sợ mọi sai lầm khác.
Ai chưa đi sẽ mong chờ. Nhưng đã đi rồi, và được về nhà thì chẳng còn muốn đi nữa đâu. Thôi dừng tích tắc này lại. Nghĩ chẳng bao giờ lớn khôn. Và có buồn mấy, rối mấy, thì rồi lại vui cười, và chúng ta rồi sẽ ổn thôi.
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
No comments:
Post a Comment