12 rưỡi đêm qua, mình gặp một cơn panic.Những ngày này mình khá căng thẳng vì công việc nhiều, chiều qua đột xuất có vấn đề về giấy tờ chuẩn bị nộp visa đi Hàn, tối về có chuyện gia đình, cơ thể ốm và tinh thần bất an.
Sự căng thẳng đã mấy ngày nay đeo đẳng, hôm qua như giọt nước tràn ly.
Mình hoạt động, làm việc, suy nghĩ hết công suất đến 11h đêm thì quyết định đi ngủ. Đến khi lên giường, cơn panic ập đến, mình bồn chồn ong đầu nghĩ ngợi, không tài nào tìm được giấc ngủ. Đến hơn 12 giờ, một cú hích khiến mình òa ra khóc nức nở. Cứ thế dấm dứt.
Mình biết mình đang panic, nên ngồi dậy hít thở kiểu yoga đều đặn một phút, rồi viết ra tất cả các vấn đề mình đang gặp phải. Vấn đề nào giải quyết được hay không, nếu được thì có những hướng giải quyết nào và mình chọn giải pháp, nếu không, mình phải chịu chấp nhận và gạt nó đi.
Ốm có thuốc. Công việc sắp xếp cẩn thận và cố hơn tí nữa chắc sẽ xong dù dở dù tệ. Chuyện gia đình rõ ràng rồi, dù buồn cũng đợi chốt lại để giải quyết thôi. Tinh thần của cá nhân mình đi xuống, mình nghĩ kỹ là do điều gì, và mình tìm cách xử lý điều đó.
Nhắn một cái tin theo hướng mình muốn xử lý nó xong, dù chưa có kết quả, nhưng mình thấy bình tĩnh lại. Rồi mệt quá, mình ngủ được. Lúc đó là 2h sáng.
Sáng nay, cùng mẹ chuẩn bị trà sả, nước cam và đồ ăn trưa xong, mình ngồi ăn sáng, vừa ăn vừa nhìn mẹ, mà buồn lại muốn khóc. Có những chuyện có cách giải quyết rồi đi chăng nữa, vẫn mang đến cảm giác buồn rầu không mau qua nổi.
Nhưng mình hiểu là panic sẽ qua thôi, nhất là khi có bạn bè, người thân xung quanh. Có Mận nghe mình hoảng loạn đến 2h sáng. Có Mjao có các bạn ghé hỏi "có chuyện gì chị Oanh kể em nghe". Có Tiêm Team cùng củng cố quyết định và tinh thần. Có bạn để cầu cứu khi gặp khó. Có người 12h đêm còn gọi hỏi chuyện. Có em gái đã biết suy nghĩ, và mẹ khi 2h sáng thấy con sụt sịt mang dầu qua bôi cho, sáng ra chuẩn bị cho con bữa sáng.
Ai cũng có lúc này lúc kia, cơ bản xin rằng đừng dằn vặt bản thân mình có lỗi. Dù có lỗi đi chăng nữa, sửa là được mà.
No comments:
Post a Comment