Em trai cùng bố khác mẹ với tôi thi thoảng mới xuống nhà tôi chơi một lần. Lần nào em cũng rất thích vì có hai chị chơi cùng, được mẹ tôi nấu món ngon (hơn bố tôi làm) cho ăn (nếu bạn băn khoăn, thì tôi nghĩ là vì trẻ con không có tội), được đùa nghịch thỏa thích ngày cuối tuần mà không mệt chuyện đi học...
Bữa trước về nhà, bố tôi hỏi em: "Xuống chơi nhà các chị có vui không?". Em nói là vui ạ rồi bỗng dưng khóc. Vừa thút thít em vừa nói: "Con khổ lắm bố ạ. Lúc bé chỉ được ở với mẹ. Bây giờ lại chỉ được ở với bố".
Đúng là "Đi hỏi già, về nhà hỏi trẻ". Trẻ con chẳng nói dối bao giờ. Và chúng lớn lên chính là hiện thân cho một gia đình, với lối sống, cách nghĩ, và cả cách biểu hiện mang hơi thở của gia đình đó. Chắc bởi vậy mà đứa trẻ chính tôi đã lớn lên, ngẫm tưởng mình là người trải qua nhiều chuyện sẽ biết nhiều hơn người khác, nhưng có khi lại là ngược lại. Có những sự thiếu hụt không tài nào hoặc phải mất rất nhiều thời gian mới có thể bù đắp được.
Tôi yêu thương bằng lời nói nhiều hơn bằng hành động. Vì có lẽ tôi không nhận được nhiều hành động yêu thương. Lớn nhất trong tôi là kỷ niệm về những trưa bố kẹp chân tôi vào giữa hai chân ông và vuốt nhẹ sống mũi cho tôi thiu thiu ngủ. Mãi đến gần đây mới là ánh mắt lo toan của mẹ tôi khi chỉ ngồi lặng yên nhìn tôi ăn những bữa trưa nóng nực trong đợt thi Đại học hay những bữa cháo nặng nhọc khi tôi thi thoảng lắm mới ốm. Ánh mắt lo lắng pha lẫn với niềm tin ấy, và hành động dịu dàng ru tôi ngủ chứa đựng trong đó biết bao yêu thương.
Tôi không được dạy cách yêu thương vì "gia tài" của tôi chỉ vỏn vẹn có vậy. Và em tôi, một thời chỉ toàn những yêu thương của mẹ, một thời khác lại chỉ có những chăm sóc của cha, khi em lớn lên liệu có giống như tôi không?
Cuộc sống này, ai cũng thấy mình thiếu một điều gì đấy. Người thấy mình thiếu tiền, người thấy mình thiếu tài năng, người thiếu vận may, người lại thiếu sự tự tin. Tôi thiếu nhiều, nhưng đau đớn nhất là nhận ra mình thiếu tình yêu. Thiếu một cách yêu cho phải là yêu. Để yêu và có trách nhiệm với chính bản thân mình, với cuộc sống của mình và với những người thân xung quanh.
Vậy tôi có nên cắp sách cắp vở học lấy một cách yêu bài bản từ đầu? Hay là tôi nên học điều đó từ chính tình yêu của tôi dành cho anh - người đang giúp tôi hiểu hơn chính bản thân mình?
No comments:
Post a Comment