Càng lớn thì càng nhiều vấn đề. Nhưng không vì thế mà khi ta bé vấn đề lại bé hơn.
Lúc bé không ngủ trưa sợ cô giáo mẹ Bích phát hiện được, lớn lên đi chơi gái sợ vợ lùng ra. Bé sợ ăn hành, lớn sợ uống rượu đến ngất. Bé sợ lúc tan học hết ô mai giun bán ngoài cổng, lớn sợ không đi quà sếp lớn sếp lại đì cho.
Nỗi sợ thời nào cũng to như nhau. Mỗi tội khi lớn thấy trẻ con cứ sợ chuyện trẻ ranh buồn cười nhắng nhít. Trẻ con lại không hiểu sao mẹ ông cứ suốt thở dài.
Nỗi buồn lo cũng thế. Nỗi sầu tủi cũng thế. Nỗi toan tính sắp xếp cuộc đời. Nỗi nghĩ ngợi chuyện xa xôi. Duy có điều là, dù lớn hay bé, chín chắn hay còn xanh thì đều có một nỗi lo sợ vừa với mình. Vừa vặn rồi thì ai cũng có quyền khóc như nhau cả, không phân biệt già trẻ, lớn bé, gái trai.
Mình có những chú vấn đề mà đến cả người biết hết, được kể cho nghe hết cũng không chia sẻ với, thì đúng là nên khóc tu tu rồi chứ chẳng cần cầm hơi. Mình cứ thế mà khóc thôi, chẳng nuốt nước mắt đi đâu mà làm gì.
No comments:
Post a Comment