Thursday, February 7, 2013
Vội
Đến một cái hạn, người ta thường vội. Lúc vội vã cấp tập đó, vừa sợ, vừa sướng. Vội vừa sợ vừa sướng. Vờ vờ sờ vờ sờ.
Cái thuở xa xưa mình bay từ Sài Gòn ra Hà Nội. Sắp đến giờ máy bay cất cánh, mình đã lao trong sân bay Tân Sơn Nhất nhỏ hẹp như điên như dại. Lúc đấy quá vội. Vội vậy mà cái tên dài ngoằng đọc thẳng trên loa nó cứ dội vào tai. Đứng thở hổn hển trước quầy check-in mà sướng vãi. Vừa sướng vừa sợ. Người ta nhìn mình mắt tròn xoe.
Đến cái bận mà bạn bè xung quanh cứ bay đi đâu mất hết. Cứ mỗi bạn về là lại vội vã gặp nhau. Gặp nhau xong lại vội vã đi mua đồ nọ đồ kia để kịp xếp vali cho chuyến bay tới. Vội cái vội xa nhau. Ngẫm nghĩ kỹ thì đôi khi cứ vì vội thế mà chịu khó gặp nhau. Còn hơn là ở gần trong gang tấc mà rề rà lân la nhiều chuyện lại hóa xa xôi.
Gần giờ đi thi mình hay đủng đỉnh. Chẳng học hành hay vội vã lật giở thêm sách thêm vở. Nhưng gần giờ mấy cái chương trình mình làm là mình cứ chạy vội tung lên. Đặc biệt là cái thuở Báo chí hát 3. Trong cái điềm nhiêm của gương mặt ngồi chỉnh kịch bản mang in trước giờ diễn có vỏn vẹn 1 tiếng đồng hồ là cái vội không biết nên vã đi đâu. Cứ loanh quanh lo lắng đâm ra ngồi một chỗ cũng chẳng yên.
Đến nay mình vẫn chưa ổn định được công việc (thiết nghĩ là cũng khó). Giờ mình đang lêu hêu cho cái chỗ X đó. Mà công việc thì luôn nhiều vừa vừa. Nhiều đến mức mà sếp bảo từ thứ 3 là thôi ngày mai tất cả nghỉ Tết luôn đi, cả lũ vẫn nhất quyết đến làm thêm một ngày thứ 4 nữa mới chịu nghỉ. Bấm ngón tay với nhau là có 5 việc đấy 1 sáng là xong. Vội vội vàng vàng cho xong xuôi mọi việc ấy thế mà vèo cái cũng 6 giờ chiều. Lúc đấy rời cơ quan thì đã vắng hoe cả, 3 cái xe máy dựng chỏng chơ, gió phất phơ trong nắng tàn và lá xà cừ khô nghoéo rụng đầy sân.
Hôm nay 27 Tết, mình đi mua vài ba thứ lặt vặt. Ai có gào lên là chưa thấy Tết thì hãy ra chợ. Chợ thì rất Tết! Người ta bán những bó mùi xanh mướt cho nồi nước tắm đêm giao thừa. Người ta chọn từng cành ly, cành lay ơn đỏ thắm. Người ta mua thêm một món đồ bày Tết, chọn thêm một manh chiếu mới, mang thêm về nhà một chậu cây nhỏ xinh. Các siêu thị và cửa hàng quần áo vẫn đông người. Là những người vội vàng tranh thủ mua thêm chút đồ ăn, sắm thêm một tấm áo ấm cho người nhà.
Tết năm nay không có 30, đâm ra lại càng vội. Cái vội này sợ ở chỗ lại phải tiêu thêm bao nhiêu tiền cho Tết, sợ ở chỗ bỗng đoàng cái, một năm qua đi như chẳng làm được gì, sợ ở cảm giác uể oải nặng nề lễ nghi những ngày Tết đến, và cả những bộn bề lo toan trở lại sau Tết. Nhưng cái vội ấy cũng sướng. Người đi làm đi học xa bỗng được về nhà, trẻ con được lì xì, người lớn tìm ra dịp gặp nhau túy lúy. Trong thâm tâm ai cũng nghĩ đến điều thiện và mong cho nhau điều tốt đẹp.
Rồi cũng sẽ đến lúc mình đi. Rồi lại vội làm cho đủ những gì mong muốn. Một hai năm qua rất nhanh mà sao vẫn thấy sợ. Dậm chân tại chỗ không có đường tiến lùi cũng hóa sợ mà vội vã lao theo băng chuyền cũng thấy ghê.
Thôi thì cuối năm Tết đến, giữ cho tâm an, tận hưởng cho hết những ngày không khí này lần nữa. Khi đắm mình trong mùi hương mùi trầm đến lịm đi sáng mùng 1 Tết, chắc chẳng ai vội được đâu.
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
No comments:
Post a Comment