Wednesday, February 13, 2013

Khiếp quá


Đến hôm nay mình mới dám viết lên đây, vì sợ dông blog lol. Đùa đấy, thực ra là mình bỗng thấy không có lúc nào để viết.

Chuyện một là: Nghĩ về thời gian này 1 năm trước, mình chỉ muốn xóa sổ một con nợ không thương tiếc và giật tóc cắn chảy máu chính mình. Thật là những tháng ngày ngu dại. Chuyện này hại chuyện kia. Mình không nói ra nhưng mình luôn thấy áy náy với một vài người và đặc biệt là với chính mình. Nếu được làm lại, mình sẽ làm khác. Nhưng nếu làm lại chắc mình vẫn làm thế. Mình biết thừa. Thế mới lộn mề. Nghĩ lại vẫn chửi mình ngu gần chết.

Chuyện hai là: Dù mới là mùng 4 Tết thôi mà mình thấy như là mùng 9 Tết đã đến vào ngày mai mẹ nó mất rồi. Khi mùng 9 đến là mình sẽ phải đi làm. Mọi thứ lại về lại, không chừa thứ nào, thậm chí tăng lên gấp đôi. Thiếu thời gian để làm mọi việc là một vấn nạn lớn vđ', nhưng lớn hơn thế là chuyện mình chắc chắn thấy mình không có đủ sức để làm cho hết những việc trải ra trước mắt. Mình không phải đứa quá thông minh hay giỏi giang. Có những chuyện sắp diễn ra mà mình cảm giác là mình thất bại ngay từ trong trứng nước. Ví như là việc đi học 5 buổi tối mỗi tuần và đến lớp dự thính thêm 3 môn khoai sống mỗi môn 4h/tuần, kèm đó là đi làm tuốt những giờ hành chính còn lại và mình lại còn phải gặp gỡ người nọ người kia. Mình sợ muốn chết.

Chuyện ba là:  Dạo này óc mình còn hay bày trò QUÊN. Ý là tự nhiên nó quên như kiểu chưa hề nhớ. Và như thế tức là có vài việc mình quên bẵng. Mà 1 việc quên bẵng lại ảnh hưởng đến tận 4 việc khác. Vị chi là 5 việc loạn xị. Ắt sẽ kéo theo nhiều sự vụ bực mình, uất ức, tủi thân. Não bộ của mình có vẻ nhúc nhích nói rằng nó muốn được nằm dài xem HBO (tivi trộm cáp dò đi dò lại mà vẫn thấy mất đi đâu chú HBO mà chưa rõ haiz), được đọc sách trong im lặng, được thi thoảng đi cafe sưởi nắng, và ngồi nhà làm bánh thơm yên lành. Não mình rất khá!

Chuyện bốn là: Sao các bạn xung quanh mình lại giỏi như thế! Mình rất e sợ. Mình còn sợ đến một ngày mình thấy mình không còn thuộc đoàn thể hay tổ đội nhóm nào vì mình bị lạc dòng. Cứ thế xong rồi chơ vơ giữa chợ giữa đồng cười cũng là cười mà khóc cũng là cười, chả ai biết. Não mình rất khá xong mình bỗng hóa ít nói đi. Mình muốn nghe hơn là nói, đôi khi còn ngại cười. Rất phiền.

Chuyện cuối là: Mình lo lắng. Ngày càng thấy mình bé, ngu, dại. Ngày càng sợ. Biết càng nhiều càng sợ. Hiểu càng nhiều càng lo.


No comments: