Sunday, February 24, 2013
Chưa đi đã chỉ muốn về nhà
Những ngày cấp II, trường Marie Curie của mình bảnh gần chết vì là trường đầu tiên có xe buýt đưa đón học sinh. Vì là trường có kỳ thi đầu vào khó lòi để tuyển học sinh khắp thành phố nên xe buýt cũng vì thế mà mở rộng mở dài đường đi. Mỗi tội nhà mình rất đỗi gần trường, gần đến độ có muốn cũng không thể bắt chuyến buýt ở bến gần trường nhất mà đi học. Cũng chính vì thế mà việc được theo xe buýt đi xa đi lâu như các bạn là một mơ ước rất lớn lao. Nói gọn là mơ được đi.
Nghĩ lại hồi cấp II đạp xe đạp đến Thái Hà nhà Ng. chơi mà vẫn thấy sướng mê. Cảm giác cuối giờ học đạp xe vun vút đèo nhau về ngã tư Thái Hà Chùa Bộc cứ lâng lâng như chim bay. Từ lúc đấy đến những năm cấp III, mình chỉ lao vun vút xe đạp xe máy ngoài đường. Cứ sểnh giờ nào rảnh không đi học là đi, ngay cả giờ đi học cũng trốn mà lao đi. Lao nhiều đến độ hồi bé hâm mộ bố biết nhiều đường bao nhiêu thì giờ tự hào vì biết nhiều đường hơn bố bấy nhiêu. Được mọi người gọi là bản đồ Hà Nội mình cũng sướng.
Thế mà bây giờ hoàn toàn khác.
Liệu có phải xăng tăng, đường bụi, người cũng hóa mỏi mệt với sự đi? Hay là vì tuổi nhị tuần đã đánh một dấu mốc nặng cho sự nghiệp tung bay của thời tuổi trẻ? Hay là đến lúc nó phải như vậy?
Không biết các bạn đồng trang lứa thì thế nào chứ giờ mình chỉ muốn được ở yên trong nhà. Mình thèm được trùm chăn xem bao nhiêu phim Hàn tùy thích, đợi bao nhiêu phim Mỹ trên HBO tùy ý. Mình thèm được ở nhà nằm dài ăn thịt bò khô với đọc Ô long viện. Lúc thì mình chỉ thích nằm gối đầu đọc Cà phê mưa bên cạnh một tách trà nóng. Mình muốn một mình im lặng không nói không rằng, chỉ lấy đi vào đi ra làm niềm vui. Quần áo lụa là xinh đẹp chẳng nề hà, chỉ mong được mặc quần baggy rộng thùng thình và áo len tay dài kín ngón mà ngồi gõ bàn phím lóc cóc.
Mọi hẹn hò bạn bè, tụ tập tổ đội nhóm bỗng thành một kỷ niệm rất vui. Giả như mình ở đó, mình biết sẽ vui đến mức nào, nhưng nếu không đến mình cũng không thấy bị sao. Biết là quen thêm bạn mới thì ích lợi ra sao cho sức khỏe và cuộc đời, nhưng nếu không thêm ai, quanh quẩn những người bạn thân vốn có cũng đã là quá đủ.
Chắc loài người biết điều này nên đến tuổi đôi mươi thì gái được gả chồng, trai được theo vợ. Vì đây là lúc thích hợp nhất để xa lánh cộng đồng và trở về với gia đình nhỏ bé của mình. Khi đời bộn bề bon chen chẳng còn niềm vui thú thì vợ hiền con ngoan mới là nhất. Đi đâu cũng chỉ mong mau về bên con. Làm gì cũng chỉ nghĩ đến vợ ở nhà.
Thôi đoạn sau thì chưa nói đến. Nhưng đến đoạn này thôi thì đã thấy đời hụt hơn, chân trùng gối mỏi. Mình hay lên án đứa tụt hậu nhưng giờ có vẻ mình siêu tụt hậu rồi. Mình xin dừng lại không viết tiếp.
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
1 comment:
Đi rồi về em ơi >:D<
Post a Comment