Sẽ không ai vừa lòng với cuộc sống của mình. Đùi béo quá, phải tập thêm 30 phút mỗi ngày cho thon. Sếp kém quá, nên tìm một sếp khác đáng để lãnh đạo mình hơn. Tóc phai màu, gắng chụp thêm mấy tấm ảnh lấy chút tiền nhuộm lại. Công ty chậm trả lương, mình sẽ đổi việc.
Đúng như là mọi điều, từ giản dị đến tầm cỡ, luôn có hai mặt: tích cực và tiêu cực. Mỗi điều không hài lòng với bản thân là một điều nhắc nhở ta phải cố gắng hơn nữa để đạt được kết quả tốt hơn. Nhưng biết bao nhiêu là đủ? Chẳng bao giờ là đủ.
Chị KL nói: "Mấy đứa tụi em, vừa đáng yêu lại vừa giỏi giang, nhưng lại không kênh kiệu khó gần. Cứ nhìn các em, chị lại thấy ngưỡng mộ". Thật hay hay, vì chính bản thân mình lại đi nhìn nhiều bạn đáng yêu và giỏi giang khác nữa mà ngưỡng mộ. Vậy đâu mới là chuẩn? Đâu mới là mức xứng đáng được ngưỡng mộ? Chẳng có!
Năm lớp 9, bên thềm ôn thi tốt nghiệp cấp II, mình với bố mẹ mình đã có một trận cãi nhau tơi bời về lực học của mình. Mình dùng mọi lời lẽ để chứng minh: Con không giỏi như bố mẹ nghĩ, bố mẹ đừng kỳ vọng gì ở con, con không cố được đâu. Trong khi bố mẹ vẫn một mực nói: Con đủ khả năng, bố mẹ tin như vậy, chỉ là con chưa gắng sức làm thôi.
Có lẽ cái tuổi mười bốn mười lăm nó ương bướng, thành ra mới khôn dại mà minh chứng cho sự thiếu cố gắng của mình. Nhưng nghĩ sâu xa, âu cũng có cái lý. Cái gọi là Chuẩn, không phải do xã hội đặt ra nữa rồi, mà do chính bản thân tự đề ra mà thôi. Nếu lực học của mình xứng đáng với điểm 7, cố thêm cũng chỉ lên 7.2, thì đó đích thị là Chuẩn của mình rồi. Cái thay đổi được, không phải là lực học, mà là khả năng cố gắng. Cái đó lại được vun xới nhờ sự tự cố gắng và sự động viên của những người xung quanh, đặc biệt thêm nữa là ảnh hưởng từ sự chăm chỉ nỗ lực của các bạn khác.
Còn biết xấu hổ, còn biết mình kém là còn biết cố gắng. Miễn sao cố hết mực có thể cố rồi, thì kết quả chính là Chuẩn. Còn một khi đã là Chuẩn, thì khỏi phải mang so với người khác. Mỗi người một khác, không thì đã không gọi là "người khác", nên khỏi phải bận tâm đi! Hài lòng với Chuẩn của mình, Chuẩn do chính mình LÀM ra, đó mới là Chuẩn (haha).
Mình tin là đời này còn ối chuyện chẳng thể thay đổi được. Chẳng nói xa xôi, cứ việc của mình, cố gắng nhiều rồi thì hài lòng với kết quả đạt được mà thôi. Lấy được vợ xấu đôi khi không phải là kém hơn thằng bạn cũ đâu, có khi lại là cưới được một người vợ biết chi tiêu, ăn đứt 5 lần vợ người ta tiêu sài hoang phí!
Quan trọng vẫn là mình nghĩ thế nào. Rồi sẽ tiết kiệm được thời gian tiếc nuối, mà làm được nhiều việc khác tốt đẹp lên. Hạnh phúc là từ sự biết hài lòng (AQ) mà ra thôi! Hãy làm gì mình thích, và biết cách hài lòng với nó!
No comments:
Post a Comment