Saturday, June 8, 2013

Đường về


Kỷ niệm chỉ dành cho những ai tận tâm với thời gian.

Mình may quá, xỉa răng đến giờ đọng lại đầu gần hết là chuyện vui. Những chuyện buồn rồi lu mờ như một hơi thở, hừm.

Mình phải viết ra như này vì hai lý do.

Số 1 là vì, mình đi chưa xa, gặp gỡ cũng chỉ vài trăm người (tính theo lượng facebook đã cô đọng đến từng giọt), nhưng nói bao câu chuyện, vui bao nhiêu chầu, rồi cũng về với những con người xa xưa nhất. Có những người bạn đã thành "Đội". Tính cách thậm chí là khác xa nhau, nhưng dường như cả đội có một điểm buộc nút, rồi từ đó mỗi đứa một sợi tỏa về các hướng khác nhau, đến những chân trời khác nhau.

Những người bạn mà ta tin cậy, dù có thể không hiểu hết họ; ta dựa dẫm, dù ta có thể tự làm; ta phơi bày, dù ta tự đánh giá; ta cho qua, dù ta chẳng mảy may cất lời. Ôi cái nghi ngờ của xã hội, một khi đã vận vào người thì khó lòng ta tìm được ai làm bạn. Cái "trong sáng vô ngần" của thuở còn thơ lại thành ra thứ ô mai giun không sao tẩy nổi vị chua ngọt ra khỏi trí não. Bạn lạc lõng ở đâu đó, nhưng bạn không lạc trong nơi nương náu của mình.

Số 2 là đời nham nhở quá. Lúc này mình đang tí nữa là biết cóc ngồi ở đâu. Có điều, đôi khi phải hít đáy mới biết đường mà trèo lên. Buồn thương đến thế là cùng thôi chứ mấy. Sau có buồn hơn cũng quên mất là so với cái buồn nào rồi. Nếu không tận tâm gì với thời, thì (không) gian cũng thế mà trôi tuột mất thôi.

Thôi thì thôi thì...




No comments: