"Có những cảnh nhìn không yêu không được. Dù chán mấy cũng thấy vui.
Hà Nội vắng vẻ thì nhiều người nói rồi. Nhưng cái tình người, không khí gia đình mênh mang khắp ngõ ngách, như nhang thơm ngày Tết ấm ấm lạ (không phải khói hương nghi ngút chùa triền suốt ngày). Những nhóm bạn bè, những vợ chồng son, những nhà đông ocn, các tốp đại gia đình tấp nập. Dịp đấy, ai cũng có ít nhaatsmootj nơi nào đấy để thuộc về. Người cô đơn nhất cũng thuộc về phố phường, thuộc về những suy tư, tự nấu cho mình nồi cảm xúc sắp chín thành kinh nghiệm, thứ cảm xúc đại chúng. TRừ những nơi vẫn có thể là nghĩa vụ, người ta kiểu gì cũng có vài chốn phải ghé thăm, vì tình cảm, vì nhớ nhau thật.
Ngày thương ít ai chiều chuộng được cảm xúc riêng, vì lí do này kia. Tết thì thôi, thích thì làm không thích thì hôi nhé."
Thất Học - người bạn khỉ thân thiết, up cái ảnh phố Hà Nội nắng và vắng, người mẹ dắt tay con qua đường. Xong Thất Học viết cái caption này. Đọc thấy sao mà đúng thế.
Hà Nội vắng vẻ thì nhiều người nói rồi. Nhưng cái tình người, không khí gia đình mênh mang khắp ngõ ngách, như nhang thơm ngày Tết ấm ấm lạ (không phải khói hương nghi ngút chùa triền suốt ngày). Những nhóm bạn bè, những vợ chồng son, những nhà đông ocn, các tốp đại gia đình tấp nập. Dịp đấy, ai cũng có ít nhaatsmootj nơi nào đấy để thuộc về. Người cô đơn nhất cũng thuộc về phố phường, thuộc về những suy tư, tự nấu cho mình nồi cảm xúc sắp chín thành kinh nghiệm, thứ cảm xúc đại chúng. TRừ những nơi vẫn có thể là nghĩa vụ, người ta kiểu gì cũng có vài chốn phải ghé thăm, vì tình cảm, vì nhớ nhau thật.
Ngày thương ít ai chiều chuộng được cảm xúc riêng, vì lí do này kia. Tết thì thôi, thích thì làm không thích thì hôi nhé."
Thất Học - người bạn khỉ thân thiết, up cái ảnh phố Hà Nội nắng và vắng, người mẹ dắt tay con qua đường. Xong Thất Học viết cái caption này. Đọc thấy sao mà đúng thế.
Mình dạo này thích ở một mình. Đóng facebook lại xong cũng chả đi chơi đâu loăng quăng, thành ra chỉ là ở trong phòng ngồi yên với laptop. Lúc thì học, lúc xem youtube, lúc chơi game ở tablet, check instagram một tí, đọc kenh14 một tí. Quay qua quay lại đòi ôm một tí. Thế thôi hết ngày. Thấy cũng được, có làm sao đâu.
Không có nhiều giao du, thấy mình yên hơn. Ít giao du, nên giao du súc tích. Giờ Tết ngồi nghĩ, thấy đúng là dần già, Tết với mình chính là mùi hương vòng, mùi trầm thắp trên ban thờ, là buổi trưa trờ trưa trật dậy ăn bát miến gà, rồi nhấm hạt dẻ với mít khô với cả ô mai và bánh gấu. Béo lăn cười sằng sặc với mẹ với Rết thôi.
Thôi hôm nay là mùng 2 Tết rồi, Tết thế là hết rồi. Nghĩ Tết năm nay vẫn chưa có tiền mừng tuổi mẹ, chưa đóng góp được gì cho nhà, thấy có chút nọ kia. Thôi hẹn mẹ Tết năm sau ạ.
No comments:
Post a Comment