Thursday, February 18, 2016
Ôi mẹ ơi con bị sợ con người
Ôi bây giờ mọi người bị sao? Hay là tôi bị làm sao hả mọi người?
Tôi thề tôi không ngại hái toàn bộ táo của mình mang đến cho mọi người nếu như điều đó đóng góp một chút vui vào một lúc thôi chúng ta gặp nhau.
Tôi không ngại bỏ công sức, thời gian, tiền bạc ra làm một việc mà tôi thấy là việc đó sẽ làm tôi và cả mọi người cảm thấy vui vẻ bên nhau.
Tôi không ngại đi lại, không ngại nói nhiều, không ngại mang tiếng độc đoán, không ngại gì cả. Tôi làm cũng được, nếu mọi người không ai muốn làm.
Tôi đã rất vui vẻ và hào hứng. Còn mọi người đã giết chết sự hào hứng và vui vẻ của tôi. Không một lời động viên. Tôi xin rút kinh nghiệm từ mọi người, rằng tôi sẽ nói lời động viên đến mọi người xung quanh nhiều gấp 7 lần tôi đã từng làm. Vì chính bản thân tôi cần điều đó, thì tôi tin mọi người cũng cần.
Có phải là mình chỉ không làm mình thất vọng, khi mình ở đúng một kén với chỉ vài người phù hợp chính cái lúc đó và không ló mặt cho ai xem nữa hay không?
Mẹ ạ, con sợ con người!
Giờ mà có 2 chai bia với 1 gói nem Phùng, thì thôi rồi đấy, chẳng cần gì hơn.
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
No comments:
Post a Comment