Monday, February 15, 2016

Lúc mới yêu thật vui biết bao nhiêu



Hôm nay là Valentine's Day, bèn viết cái gì đó thật tình ý eheh.

Mình đi học xa nhà vào lúc mà các bạn đồng trang lứa lao ra đời đi làm, ổn định công việc rồi kết hôn. Vậy là mình gian xảo trì hoãn trách nhiệm và hí hửng kéo dài thêm những tháng ngày yêu thương nồng cháy chưa cần lắng lo toan tính cuộc đời.

Đợt rồi về nhà nói chuyện với những bạn ngang tuổi mình, đã bắt đầu thấy hơi lệch ray. Chuyện bầu bì, chuyện cho con đi học mẫu giáo ở đâu, lương lậu bao nhiêu chế độ đãi ngộ thế nào, yêu anh nào thì đường được xa, hay vì nhà anh xa mà đành nhìn nhau rất đau chào tạm biệt. Vân vân. Ừ thì thôi mình cũng nên nghe cho biết, thu nạp dần kinh nghiệm bỉm sữa. Nạp xong rồi quên béng mất, mà thật ra là thấy thảng thốt là ơ thế thì tuổi này hết được yêu đương thổn thức thật tim luôn rồi à? Chịp. Nghĩ thế bèn thấy tiếc. Tiếc cho cái lúc mới yêu thật vui biết bao nhiêu đấy. Thôi nghe bài này, xong rồi đọc tiếp này.




Với mình mà chắc nhiều người cũng đồng tình, là cái lúc tán tỉnh nhau thật là kỳ diệu. Mình vẫn chưa hiểu là tâm sức ở đâu mà có thể cầm điện thoại nhắn tin choạch choách cả ngày. Từ khi mở mắt ra chưa kịp đánh răng, đến tận đêm đánh răng xong cả 3 tiếng trước rồi vẫn còn choạch choách nhắn tin. Giá mà tâm sức ấy cưa ra một phần tư thôi để mà học, thì chắc giờ đã giỏi hơn nhiều. Trước nghĩ đời nào có chuyện đó, bố mẹ lại cứ bảo là "Học đi, yêu đương vào ảnh hưởng học tập đấy!". Giờ thì thấy ôi thôi chết, bố mẹ nói quả là không sai cái gì bao giờ.

Cái lúc tán tỉnh này, "tình trong như đã, mặt ngoài còn e", chúng nó cứ nhắn tin với nhau suốt ngày, nói từ chuyện cơm ăn gì đang ở đâu, đến trước học mẫu giáo thế nào, nhà có mấy người, giống bố hơn hay giống mẹ hơn. Đây là cái lúc người ta dành 200% sự tò mò để tìm hiểu cho triệt để về người mình đang thích điên lên. Kiểu như sợ lắm nếu không hỏi không kể không nói ra thì hiểu biết không đuổi kịp sự thích mất. Thế là bất kể đang làm gì, ở đâu, cứ rảnh tay là phải nhắn một cái tin, xong từ đấy thành một văn bản dài mà kéo mỏi tay vẫn chưa quay lại được đoạn chat của giờ này ngày hôm qua.

Trong những ngày này, bất kể chuyện bực tức gì cũng được dẹp bỏ nhanh chóng, mọi công việc phải làm đều được hoàn thành nhanh hơn, để dành thời gian nhắn tin hoặc ra phố lượn lờ nói chuyện. Trước ăn xong chán chê mới rửa bát. Giờ ăn xong phát rửa bát ngay. Để còn chat còn nhắn tin, còn ra phố đi ăn nem chua nướng, lỡ đâu lại được ôm từ đằng sau lưng lúc đèo nhau trên xe máy.

Xong cái lúc đấy, mà lỡ có hẹn được nhau đi ăn một bát bún sáng, là thể nào cũng cà phê la cà đến tận trưa trờ trật. Hay là nếu có rủ được đi ăn một bát sữa chua mít là cũng tít mít đến tít đêm, về nhà cái là phải tiếp tục nhắn tin ngay. Sức lực quả là bao la, tâm hồn thật là tươi tắn. Mà đáng yêu nhất là khi nhìn thấy đứa nào đấy cầm điện thoại bằng cả hai bàn tay, và miệng thì cười toác như đang high. Ôi dấu hiệu đích thị của những đứa đang tán tỉnh người ta xong bị người ta tán lại.

Thôi chẳng viết nữa, viết tiếp lại cười tủm tỉm. Đúng là Chúng ta, Ai cũng qua một thời như thế :>



No comments: