Friday, February 12, 2016

Buổi chiều muồn muộn



Buồi chiều muồn muộn nó là cái buổi kỳ cục ghê.

Chả phải hôm nay văn chương gì lai láng mà đi viết về cảnh chiều tà đâu. Chỉ là cái buổi chiều tà nó đáng viết quá nên phải viết một tí cho nó xứng đáng.

Ký túc xá chỗ mình có một khu cầu thang nhìn thẳng ra hướng mặt trời lặn. Bên trên là mặt trời vàng cam sắp lặn sau tán cây, bên dưới là cánh đồng người ta mùa trồng lúa mạch mùa trồng rau, đẹp như Tây. Cái thời xuân hè giao nhau, không quá nóng, không quá rét, bọn mình có trò pha cà phê hoặc trà, rồi mỗi đứa một cốc mang ra chỗ cầu thang đấy ngồi ngắm mặt trời lặn. Từ lúc trời nắng vàng đến khi sang cam, rồi về xanh thẫm chỉ tầm 30-40 phút mà sao thấy dàiiiii thế.

Dài là dài bằng cả loạt chuyện buôn rôm rả kèm những lúc lặng im không nói gì. Dài là dài bằng cả một cốc trà từ khi còn nóng ran tay đến khi chỉ còn âm ấm. Dài là dài cả bằng bao chuyện cả ngày có khi đến lúc chiều tà đã nặng trĩu đầu rồi, nghĩ mãi không kéo lại nổi được một tia sáng. Dài là dài bằng cả một khoảng cách từ cái cánh đồng chỗ này đến tít cái nhà ở Việt Nam đã là đêm trăng đầy sao rồi ấy.

Tuy nhiên là nó cũng ngắn. Kiểu hôm nào ham chơi, chơi một tí nhìn ra ngoài từ trời sáng đã tối mịt rồi, chưa kịp thấy trời nó cam được lúc nào. Từ sáng sang tối nó chỉ một tấc thôi, ba cái cười tít mắt là quên bẵng cả thời gian rồi, là đã đến tối rồi, hết giờ quà chiều phải lên xe về nhà ăn cơm với mẹ.

Cơ bản là hôm nay hơi buồn chán. Nhìn trời chuyển màu đâm ra cũng hơi bị lông bông. Kết thúc hoàng hôn cái là cuộc đời lại về bình thường, không lông bông nữa, chỉ thấy đói, cần phải đi ăn.



No comments: