Sunday, March 10, 2013
Sách
Mình nghĩ là tâm hồn ai cũng có phần khuyết thiếu. Ta đi học từ bé đến lớn. Ai ai cũng học lớp 1, rồi lớp 6, lớp 10. Một số còn vào Đại học, rồi học Cao học. Có người học tận Tiến sĩ. Việc học đã được sắp sẵn như vậy, ai cũng như nhau, kém và giỏi nhưng đều học thứ giống nhau. Nhưng tâm hồn thì không phải ai cũng được dạy cách nuôi dưỡng.
Thật may là có vẻ như mỗi người đều tìm được cho riêng mình một cách để bổ sung phần khuyết thiếu trong tâm hồn. Đó phải là một việc mà khi làm họ bỗng thấy mình thật thanh thản, thích thú và thỏa thê. Với Darwyn có thể là việc nghiên cứu trong phòng thí nghiệm. Với Newton có thể là ngủ gật gốc táo. Với Pheobe (phim Friends) có thể là ôm đàn và sáng tác những bài hát lời lẽ giản đơn. Với một đứa trẻ con nghèo bán cá ở chợ là được học đọc học viết. Với Gấu là lúc nghe và xem clip trên youtube. Với con Ốp la mèo nhà mình ngày xưa thì là được nghịch quả lắc đồng hồ.
Với mình chắc là đọc sách. Bao điều còn thiếu trong tâm hồn mình chắc được bù lại bởi sách. Đọc sách là có được sự thư thái. Khi ta nhập tâm vào suy nghĩ của nhân vật và mạch câu chuyện, ta bỗng quên đi những điều ngổn ngang xung quanh mình. Cũng có thể là phải quên đi ngổn ngang, trở nên thanh thản thì mới đọc được sách. Sao cũng tốt cả. Trong sách lại có những tình yêu, những ghét bỏ, những ẩn ý sâu xa văn chương nghệ thuật mà tâm hồn mình không sao có đủ. Sách sẽ đắp vào.
Như là sách "Cà phê mưa" đang đắp cho mình tình yêu Hà Nội những năm 1995. Như là "Anne tóc đỏ dưới chái nhà xanh" bù cho mình những suy nghĩ tìm kiến sự thân tình của mọi người xung quanh bằng chính tình cảm chân thành của mình. Như là "Sam sam lại đây ăn nào" cho mình biết về đời sống công sở vốn lộn phèo nay lại càng lộn mèo. v.v...
May mà mình có sách. Và có tiền mua sách.
Vì vậy ngày mai mình xin dành trọn ngày để nằm yên trong nhà im ắng và đọc sách. Vì những điều mình đã nói ở trên. Để bù đắp tâm hồn khuyết thiếu trầm trọng này.
Subscribe to:
Post Comments (Atom)

3 comments:
toi hoan` toan` ko lam dc viec doc sach em a.
Ôi nhưng chị lại có thể dảy. Làm chuyện đó sướng hơn cả đọc sách
Post a Comment