Càng ngày mình càng tin tưởng rằng, ai trải qua nhiều chuyện, nhiều biến cố, chứng kiến nhiều sự việc hơn, thì bất kể ở lứa tuổi nào, cũng sẽ có thể là người thấu hiểu hơn. Trước là trong chuyện tình yêu, và giờ, mình đang thấu hiểu hơn về ốm đau, bệnh tật.
Hôm nay là ngày thứ ba mình uống cùng lúc hai đơn kháng sinh liều cao, chữa hai bệnh khác nhau. Giờ mỗi lần uống thuốc, mình đã phải chia thành hai ca, không dám nốc hết một lúc hơn 10 viên thuốc nữa. Dù vậy, mình vẫn có cảm giác thuốc mắc ở cổ họng. Nghĩ đến uống thuốc, mình thấy muốn ứa nước mắt.
18 năm đầu đời, mình rất ít khi ốm, không bao giờ phải đi bệnh viện vì ốm đau gì. Chín năm tiếp theo, mình hay cảm vặt, nhưng chỉ cần uống cảm xuyên hương, uống thuốc cảm, hoặc chả uống gì để mũi lòng thòng hai tuần sẽ khỏi. Đến năm thứ 28, là năm nay, bệnh tật bỗng ập đến như một cơn mưa đá, hòn nào hòn nấy to như cái cối gỗ mẹ hay dùng giã nghệ nấu cà bung.
Bệnh nặng có, nhẹ có, phổ biến như viêm dạ dày có mà nực cười như là hắc lào mình cũng mắc phải. Mình vào cấp cứu khám giữa một thành phố xa tận châu Âu, mình đến viện K sinh thiết, mình nội soi dạ dày, nhập viện nằm chờ đợi xem ruột thừa sưng lớn có chịu bung ra không, mình hay tức ngực khó thở, và trí nhớ rất tệ.
Vào những ngày đợi kết quả sinh thiết, mình đã mường tượng mình sẽ sống thế nào nếu mình mắc bệnh ung thư cần chữa trị lâu dài. Mình chuẩn bị cho khá nhiều hoàn cảnh có thể diễn ra. Thế nhưng những ngày vừa rồi, trong cơn sốt miên man, trong những phút giây nản lòng trực khóc khi tay nắm vốc thuốc đưa vào miệng, mình lại thấy mình yếu ớt.
Mình sợ cảm giác ốm đau, sợ người uể oải không thể làm việc, sợ bước đi chậm rãi không năng động, sợ gương mặt phờ phạc không sức sống, sợ thấy mình trong gương mặt tái nhợt, hoặc sưng húp vì uống thuốc và ngủ li bì. Mình nghĩ nếu mình phải chiến đấu với căn bệnh ung thư, chắc mình cũng sẽ suy sụp tinh thần, sẽ khóc, sẽ hoảng hốt, sẽ tủi thân và mong được mọi người xung quanh yêu thương biết nhường nào.
Nhưng nghĩ được vậy là mình biết, mình sẽ thương lấy cơ thể này, sức khoẻ này nhiều hơn. Mình cũng sẽ thấu hiểu những người triền miên ốm đau hơn, hiểu nỗi tủi thân của họ, hiểu nỗ lực kháng bệnh của họ, hiểu cơn đau của họ, hiểu cho những lúc gắt gỏng thờ ơ. Cuối cùng, mình có chút trang bị, kinh nghiệm, để nếu gở một ngày mình trở thành một bệnh nhân mang bệnh nặng, mình có thể chiến đấu với nó chủ động hơn.
Dù gì đi nữa, hãy giữ sức khoẻ của mình, và tin vào một ngày mai không có bệnh tật, ốm đau. Không gì quan trọng bằng sức khoẻ, "khi cơ thể mình đang phản ứng, là cần yêu thương nó hơn đấy" - Linh nhắc mình.