Yêu sớm và yêu nhiều không phải là điều để tự hào. Nhưng tình yêu cũng là hành vi yêu cầu kỹ năng. Bởi vậy mà kinh nghiệm trở thành điều cần thiết để duy trì các mối quan hệ tình cảm. Hoặc là do mình đã có kinh nghiệm, hoặc là do đến tuổi đủ lớn mà mình thấy vỡ ra nhiều điều. Bao trùm lên tất cả thì tình yêu vẫn luôn thế, cùng mô tuýp, cùng định hướng, cùng cảm nhận. Bất kể đó là tình yêu trai gái, hay tình yêu giữa người thân trong gia đình, hay tình yêu bạn bè.
Mình đi yêu con nhà người ta nhiều bao nhiêu cũng không bằng bố mẹ yêu thương mình. Có người yêu rồi mới thấu hiểu những lúc bố mẹ dành tình cảm yêu thương cho mình. Nằm trằn trọc chờ người yêu đi chơi về để rúc vào ngủ nghe có vẻ hám ngủ. Nhưng nào có khác gì những tối mình đi chơi, muộn về đến nhà vẫn thấy mẹ bật đèn nằm thức chờ con. Có hôm mẹ mừng rỡ ra đón, gọi vào ngủ cùng ngay. Có hôm thì mẹ giận, mẹ đùng đùng quát. Lúc đấy cãi ghê lắm, bực ghê lắm. Giờ chờ người yêu suốt rồi mới hiểu là do tủi thân thui thủi, do lo lắng đường xá xe cộ trộm cướp làm căng thẳng chẳng ngủ nổi, rồi hóa giận mà quát mà dỗi nhau cho bõ tức chút. Âu thì cũng chỉ vì yêu thương mà ra.
Yêu con nhà người ta, càng yêu nhiều càng nảy nở nhiều mong đợi. Đã yêu nhau nên biết chăm sóc, hỏi han. Yêu nhau nên hiểu tính nhau. Yêu nhau ta nên nắm tay nhau. Yêu nhau thì... đủ cả. Khi mà không có cái nắm tay, không có hỏi han chăm sóc, không có thấu hiểu lắng nghe, sẽ thấy bực trong người ngay. Chẳng thế mà bố mình có lúc giận con gái sao bao lâu chẳng gửi bố một cái email hỏi bố thế nào, em làm sao. Mẹ hờn trách sao con chẳng thương mẹ, con cứ làm những việc đâu đâu. Bạn bè lúc lại tủi tủi, thân nhau thế mà chả mấy khi thấy mày like cái ảnh của tao. Đúng là càng yêu thương nhau con người ta càng mong chờ sự quan tâm, dù chỉ là những hành động rất đời thường nho nhỏ.
Yêu con nhà người ta chết đi được mới hiểu cho (các) con nhà người ta khác đã yêu thích mình, mà bị mình cho de thẳng cẳng. Bực cái tính ham chơi của người yêu mới hiểu những lúc bạn bè bực cái tính lãnh đạo ích kỉ của mình. Gắng nấu món ngon, mặc quần áo đẹp làm người yêu vui mới hiểu những lúc mẹ vào tận giường hỏi muốn ăn gì mẹ mua cho ăn sáng, rồi ăn gì để mẹ nấu sẵn cơm trưa, tối mẹ con ta đi ăn phở nhé. Yêu rồi mới cảm thông cho những đứa cứ lao đầu vào yêu, vui cũng yêu mà khổ cực vẫn cứ yêu. Lắm khi phải thốt ra ôi sao mày yêu kiểu gì mà ngu thế, chả nghĩ gì cho bản thân cà, sau thấy mình ngu i xì.
Tình yêu vốn là vẫn thế, bao thế kỷ nay không thay đổi. Nó dài lâu hay ngắn ngủi, hạnh phúc hay khổ đau rút cuộc là do tính con người ta. Dù vật chất (iPhone SH), văn hóa (Hàn Quốc, Mỹ Quốc), xã hội ("người ta nói này nói nọ")... có làm ảnh hưởng mấy đi chăng nữa, tình yêu vẫn chỉ là tình yêu thôi. Đã yêu rồi là chỉ muốn dựa vào người ta, buồn vui gì cũng vì người ta cả. Cuối cùng có làm gì, cũng làm vì người mình yêu thương mà thôi.
Yêu đương khổ thật
Mà cũng thật vui
Ai đang yêu í
Thì cứ làm thôi!
Mà cũng thật vui
Ai đang yêu í
Thì cứ làm thôi!
1 comment:
Nghe cũng đúng đúng.
Post a Comment