Thursday, May 2, 2013

Bạn đi bạn đến bạn ở lại


Mùa hè lại đến. Bắt đầu bằng hàng loạt mưa rào không biết có tích đủ nước cho mùa cắt điện này không. Mình chỉ tự hỏi, như nhiều lần tự hỏi khác, sao một năm trôi qua quá ư là nhanh?

Một năm 12 tháng mà có không biết bao nhiêu câu chuyện. Xấu xa có, tốt đẹp cũng có. Buồn bực có mà hạnh phúc cũng có. Đau đớn trần trụi có mà vui vẻ đỉnh cao cũng có. Đặc biệt là đã có biết bao người xung quanh, đến có và đi cũng có, có những người vương lại khá lâu.

Trẻ con tin vào siêu nhân với khả năng siêu nhiên, tin vào tiên răng cho những việc làm tốt, tin vào bố mẹ chúng. Còn người lớn, càng lớn bao nhiên, xã hội lại càng trần trụi bấy nhiêu. Đến một lúc mình nhận ra không có mấy người là thân, là bạn thực quanh mình, để mà tin tưởng.

Càng tiếp xúc, quen biết nhiều người, mình càng thấm thía bài học tự thân: những đánh giá sơ bộ về một người, thông qua cảm giác cá nhân ban đầu và những lời thu nhặt được, không đời nào chính xác nếu ta không lao vào một mối quan hệ nhất định với họ.

Có người mình muốn chơi mà họ không muốn chơi với mình. Có thể họ sợ mình, hoặc khinh mình, hoặc ghét mình, hoặc đơn giản là thấy không hợp để nói chuyện. Có người muốn chơi với mình nhưng mình lại không muốn chơi lại. Mình giữ khoảng cách và ậm ừ cho xong, mặc cho một mối quan hệ không xuất phát từ hai phía sẽ lụi tàn theo thời gian và mức chịu đựng của đối phương.

Đến khi chơi rồi mới biết có bao người ban đầu tưởng là hay, sau lại hóa ra hèn mọn, nhỏ nhen, ích kỷ và rỗng tếch. Trong khi đó, vài ba người ban đầu ta dè dặt, thậm chí miệt thị, lại hóa bạn bè chí cốt, vui vẻ vô tư, thiện tâm và nhiệt tình.

Mình không giữ nổi niềm tin rằng ở đời, cho đi bao nhiêu, nhận lại bấy nhiêu nữa rồi. Đời bất công bỏ mẹ. Và cũng gian truân. Khi người ta gặp khó khăn, họ cũng chẳng còn tâm trí mà tốt với mình. Đơn giản là cứ trong một quãng thời gian, mình tìm được những người bạn thiện tâm, và vô tư đối xử lương thiện với họ. Vậy là tốt đẹp rồi, bất kể họ có cần mình hay không.

Bạn bè là điều gì đó thực rất quý. Vừa làm bố mẹ, anh chị em mà vừa làm bạn được thì tuyệt đỉnh. Vừa làm vợ làm chồng, làm người yêu mà cũng là bạn được thì quá hay. Mà bạn là bạn thiện, ác ý thì làm người dưng chứ bạn cái nỗi gì. Ai đã ác ý với mình, mình xin không giả vờ quan tâm hay tỏ vẻ thiện chí gì nữa, hừm.

Còn lại, mình chỉ mong các bạn mình được vui vẻ và hạnh phúc, vượt qua gian khó thấy lấp ló niềm tin. Ai mình đã coi là BẠN, mình sẽ dốc sức, vậy thôi.

1 comment:

Unknown said...

"Đời bất công bỏ mẹ" :)) Choẻn :D

>:D<