1 điều. Tháng Tư luôn được ưu ái hơn trong năm và trong tâm trí. Ập đến rất từ tốn nhưng lại day dứt ghê luôn. Kiểu như là chỉ kịp nhận ra là nó đã đến khi hoa loa kèn bỗng xanh khắp phố, và trời bắt đầu đổ nóng, ve bắt đầu kêu, quần dài chuyển cả thành cộc và những cuộc chia li hiện ra rõ mồn một trước mắt như chỉ trực lúc ta chớp mắt là sẽ ụp xuống.
2 điều. Royal City xây nhanh chóng mặt. Sự nhanh đấy trước đây không hề gì vì hàng rào bao kín mít và những tòa nhà thô ráp xám xì cứ nằm lầm lì một chỗ, xung quanh là những cần cẩu cao to ngút ngàn. Chỉ đến khi hàng poster ghi ngày khai trương 26/7/2014 được gỡ bỏ, những đường lối sáng sạch, những bức tượng rất thơ mộng hiện ra, hàng cây trồng đã lên màu xanh mướt, thì sự tình trở nên rất khác. Như là một ngày đi qua thấy khu xây dựng ấy thêm hoàn thiện, là một nỗi buồn lo lại tăng lên.
3 điều. Rút cuộc thì Tết cũng mang một điều kỳ diệu nào đó. Bởi vì những điều không tồn tại sát sườn. Những áo xanh phai màu và mũ công nhân tróc sơn được thay bằng những bộ quần áo tươm tất hơn, đôi giày bata nhuốm bụi cũng được thay bằng đôi giày da đen không bóng lộn nhưng cũng chỉn chu. Những khẩu trang, găng tay, nón lá đạp đều vòng bánh xe chở những xe đầy hoa khắp phố phường Hà Nội cũng được gỡ bỏ. Những đứa trẻ con xa bố mẹ hàng ngày vì thế mà mong Tết nhiều hơn chúng ta.
4 điều. Mình luôn tin người ở lại luôn là người đau buồn hơn. Một chuyến đi mở ra trước mắt là hàng trăm những điều mới mẻ, như một cuộc phiêu lưu mới, tìm tòi mới, tất nhiên, rất lôi cuốn. Điều đó làm gia tăng nỗi buồn của người ở lại. Bởi vì vậy, mình sẽ cố gắng để có một chuyến đi có giá, xứng đáng với những gì phải đánh đổi vì nó.
5 điều. Rồi ai cũng sẽ muốn về gần bên nhau. Nếu ai chưa muốn, chỉ là do chưa có ai để họ thực sự muốn về gần.
Hương Ngô Luộc - 17/12/2012

1 comment:
hiu hiu, người ở lại luôn khổ mà.
Zì zậy hổng muốn bắt đầu một cái gì mới cả :(
Post a Comment